🇯🇵 JAPAN VLOG | Lần Đầu Đi Nhật Cùng Nàng | Những Ngày Đầu ở Yokohama, Kamakura & Núi Phú Sĩ
Yok. Hames [âm nhạc] Chào các bạn, chúng mình là Kira và Bảo Ly và chào mừng các bạn đã đến với series Japan Vlog, nhật ký du lịch Nhật Bản của tụi mình trên kênh YouTube Kira and Le Diaries. Lúc này tụi mình đang ở sân bay quốc tế Nội Bài để chuẩn bị lên máy bay đi đến đất nước Nhật Bản xinh đẹp. Yes, tuần trong mật của chúng mình đó. Tranh thủ lúc ngồi chơi lên máy bay thì bọn mình cài đặt Sim để dùng ở bên Nhật. Do chuyến đi lần này kéo dài hai tuần thế nên là sau khi tham khảo và cân nhắc một vài lựa chọn thì mình quyết định là sẽ mua isim cho tiện mà lại còn là gói không giới hạn data nữa. Mình mua Isim đi Nhật ở trên gohub.vn. Mức giá cho easim đi Nhật 15 ngày không giới hạn data là có hơn 900.000đ. Nhìn chung là rẻ hơn rất là nhiều nếu so với gói chuyển vùng quốc tế hay là mua wifi di động. Chính ra đây là lần đầu tiên tụi mình sử dụng ở trên iPhone á. Thấy tiện vô cùng luôn. Kiểu không phải tháo sim vật lý nhà mạng Việt Nam có thể dùng song song cả hai khi ở bên Nhật. Ok, đến giờ lên máy bay rồi. Hả hớ quá. Xin giới thiệu với mọi người một món bảo bối mới mà Kira mới sắm được cho chuyến đi này. Đó chính là thiết bị phát Bluetooth cho tai nghe có tên là Airfly Pro. Với món đồ này thì mình có thể kết nối trước tai nghe của mình với màn hình giải trí ở trên máy bay và cứ thế là tận hưởng xem phim nghe nhạc trên máy bay bằng chính tai nghe yêu thích của mình luôn. Và đây là reaction của Kira khi lần đầu được nghe tiếng phát thanh của tiếp viên trên máy bay bằng chính tai nghe của mình. Cảm giác thật là kỳ lạ và mới mẻ. Chiếc Airfly Pro này nó còn cho phép ghép đối hai thiết bị tai nghe không dây để hai người có thể cùng nghe và xem chung một bộ phim á. Nói chung đây là một món bảo bối rất là hiệu ích, đặc biệt dành cho những ai hay đi máy bay. Trong chuyến đi lần này thì tụi mình mua vé máy bay của hãng Ana Nhật Bản. Đây là một trong những hãng hàng không có dịch vụ tốt nhất thế giới. Xếp thứ tư trong bảng xếp hạng top 100 hãng hàng không toàn cầu năm 2024. Về máy bay, tụi mình mua đúng vào đợt cao điểm là mua hoa anh đảo. Thế nên là nó hơi đắt so với thường ngày. Ước chừng khoảng 15 triệu khứ hồi cho một người. Nhưng mà chính ra lại rẻ hơn Viet Nam Airlines một chút. Đó là bởi vì tự mình chọn mua hạng vé rẻ không được hoàn lại cũng không thay đổi được. Nói chung là cũng có chút rủi ro kiểu trong may lỡ trượt visa thì mất toi 30 cổ tiền về máy bay á. Cái mặt trộm vía là cả hai đều đỗ visa. Nàng thì đã vào giấc ngủ rồi, còn mình thì cứ ngồi xem này nọ thôi. Bay đêm thì cũng hơi mềm một xíu cơ mà bù lại được đến Nhật từ buổi sáng sớm nên thích lắm. Thường thì bay từ Việt Nam sang Nhật nó sẽ nhanh hơn. mới nhắm mắt có tí mà lúc tỉnh dậy ăn sáng xong là đã sắp đến Nhật [âm nhạc] rồi. Chúng mình hạ cánh ở sân bay Narita lúc 6:30 sáng. Ở Tokyo thì có hai sân bay là Narita và Haneda. Han thì nằm gần trung tâm Tokyo hơn, tiện hơn về mặt di chuyển. Tuy vậy thì các chuyến bay đến sân bay Narita từ Hà Nội thường rẻ hơn. Thế nên là tụi mình đã chọn bay đến sân bay Narita. Đây cũng là mùa cao điểm du lịch thế nên là có rất nhiều chuyến bay đến Narita vào buổi sáng. Tụi mình cũng phải đứng chờ tầm một tiếng thì mới hoàn thành được thủ tục nhập cảnh. Trong chuyến Honey Moon này thì mình chọn thành phố Yokohama là nơi dừng chân đầu tiên. Đơn giản là vì hồi xưa mình từng du học 4 năm ở Yokohama. Từ sân bay Narita về Yokohama xa hơn Tokyo một chút nên mình quyết định là lựa chọn phương tiện di chuyển lá xe buý. Ở sân bay Nhật thì có hệ thống xe buý gọi là Limousine Bus với rất là nhiều tuyến đi vào thành phố. Ưu điểm của đi xe buý đó là cuối bắn vé ở ngay lối ra. Sau khi mua vé thì mình chỉ việc kéo vali ra biến xe buý ở ngay phía bên ngoài. Chờ xe buýt đến, nhân viên xe buý sẽ giúp mình cất vali rồi mình thì chỉ việc lên xe ngồi ngủ thôi. Còn nếu mà đi tàu ấy thì nhiều khi bị bất tiện ở chỗ là mình phải kéo vali cồng cềnh đi một đoạn xuống g tàu này rồi cũng phải tự xách vali lên tàu nữa. Thế nên là nếu các bạn đi du lịch mang vali to thì mình gợi ý là có thể đi limousine bus nha. Giá tiền cho một chuyến từ sân bay Narita về trung tâm Tokyo là vào khoảng 3500 yên. Còn về đến Yokohama là 4000 yên một người. Tranh thủ lúc xe buýt còn chưa đến thì mình đi ra máy bán hàng tự động để mua nước. Đây cũng là lần đầu nàng được trải nghiệm mua nước từ Jido Ham Bik Kỵ. À nhân dịp làm vlog du lịch Nhật Bản thì Kira cũng sẽ chia sẻ với mọi người một chút kiến thức tiếng Nhật thú vị và hữu ích để mọi người có thể đọc và tham khảo nhé. Máy bán hàng tự động là Jido Hamb K đọc tắt là Jang K. Còn Limousine Bus thì đọc là limousine bu. Và sau khoảng hai tiếng thì tụi mình cũng đã về đến thành phố cả Yokohama. Ôi khung cảnh thật đỗi thân quen. Cũng phải 7 năm rồi Kira mới được chính thức quay trở lại nơi đây. Hoài niệm quá. Tự mình về đến điểm trung chuyển ở gần ga Yokohama lúc 10:00 sáng. Nàng tranh thủ đi vệ sinh cá nhân, skincare rồi makeup. Trong khi đó thì mình cất vali vào tủ khóa tự động trong sảnh chờ để lát còn đi ăn uống mua sắm. Thường thì ở các ga tàu Nhật sẽ luôn có tủ khóa tự động tiếng Nhật gọi là coin loca để mọi người có thể thuê và cất đồ tạm thời. Với mỗi kích thước tủ thì giá thuê sẽ khác nhau. Ví dụ như là tủ lớn nhất dùng để cất vali cỡ lớn ở Gayokama thì có giá thuê là 800 yên một ngày. Mình sẽ cất tạm vali ở đây đến khoảng 2:00 chiều. Lúc đó sẽ có người đến đón tụi mình ở Wcat. Còn bây giờ thì tranh thủ đi ăn trưa và mua s một chút thôi. Welcome to [âm nhạc] cũng phải hơn 5 năm rồi thì mình mới quay lại Yokohama. Nhưng mà cái cảm giác đi lại trong ga nó vẫn rất là thân quen. Cứ như thể là cho đến ngày hôm qua mình vẫn sống ở đây vậy. Gay Yokama là nơi mà mình cảm thấy rất là tự tin, không cần phải sử dụng Google Map để tìm nối đi. Tuy là đi du lịch cùng nhau nhưng mà cảm giác cứ như là dân local đang dẫn tua một người chưa đi Nhật bao giờ vậy. Cảm giác của em về đường phố Yokohama lúc đó thế nào? Cảm nhận của em khi đó là ừ không giống trong tưởng tượng của em lắm vì đông đúc và hiện đại hơn em nghĩ nhiều. Trong tiềm thức của em thì Nhật Bản mộc mạc và hoài niệm như trong truyện tranh ý. Nhìn ở ngoài thì thấy wow. Tụi mình đi bộ ra khu vực cửa tây của Gai Yokohama là khu vực sôi động với nhiều trung tâm mua sắm, nhà hàng và khu vực giải trí đặc biệt là về đêm. Mình có hỏi nàng là chưa nào. Muốn ăn gì? Em muốn ăn ramen. Rồi xong tôi lại không giành lắm về mấy quán ramen ở Yokohama vì hồi xưa tôi không có ăn ramen ở quanh đây. Thôi thì cứ tìm đại một quán nào ăn vậy. Và rồi tụi mình vô tình tìm thấy quán mì Ramen có tên là Saporo Misoramen Ara. Nếu không nhầm thì quán này mới mở trong khoảng 5 năm trở lại đây vì hồi mình du học là không có quán này á. Ở menu thì có hai món ramen đặc trưng là ramen với miso đỏ và miso trắng. Miso đỏ thường có vị đậm đà hơn miso trắng. Chính ra vào đây thì self service là chính. Kiểu nhân viên sẽ bảo order qua máy tính bảng này, ăn xong thì mang hóa đơn ra quầ thanh toán tự động. Nên mình thấy nếu là người nước ngoài mà bước vào tiệm ăn như này ấ thì sẽ bị bỡ ngỡ một chút á. Bản thân mình còn thấy mới mẻ nữa là về ramen thì mình thấy ăn cũng được giống với mấy bamen thông thường mà mình ăn trước đó. Cơ mà đúng là sang Nhật phát thì ăn mặn hơn hẳn á. Các bạn nhớ xem là có phần giảm mặn khi order ramen không nhá. Mình thì mình quen rồi nhưng mà như nàng là nàng bảo hơi mạn chút. Ăn xong thì chúng mình đi bộ ra tòa nhà Yokhamavivre là một khu mua sắm nổi tiếng mà bản thân mình cũng đã từng ghé qua rất là nhiều lần. Ở đó có Uniclo nè, có J nè và đặc biệt là có cửa hàng giày Onitka Tiger cũng là shop mà tụi mình muốn ghé qua đầu tiên trong chuyến đi Nhật lần này. Ở đây phát âm lại cho chuẩn này. Onitka Tiger không phải là Onisuka Tiger đâu nhé. Oniska Tiger. Ừ. cả tụi mình muốn sắm một đôi giày mới để đi lại cho tiện. Đôi Airforce của mình đã quá rồi mà cái form giày nó cũng hơi to nên sợ đi bộ nhiều đau chân. Nàng còn phải mượn tạm đôi giày của mẹ chồng đi sang Nhật rồi mới mua giày đây này. Đây là lần đầu tiên mình ghé vào tiệm giày cũng như là được ngắm nghía giày Onit Scat Tiger. Thì cái ấn tượng đầu tiên của mình đối với thiết kế giày hãng này đó là ủa sao mà nhìn giống giày Bata Việt Nam dữ. Thật ra lúc đầu thì mình không có ý định mua giày ở đây đâu nhưng mà rồi nghĩ bụng hay là mua một đôi giống hệt nàng để gọi là có đồ đôi. Và tụi mình quyết định là chọn mua loại Mexico 66 màu trắng xanh. Và phải nói đây là một trong những đôi giày tuyệt vời nhất mình từng mua luôn á. Hai tuần đi Nhật ngày nào cũng đi trên 10.000 bước mà chưa bị đau bàn chân một lúc nào luôn. Rất đáng tiền luôn nha mọi người. Welcome to uniclo sang bên nào trước go nhé. Mua được đôi giày xong thì hai đứa xuống tầng hầm để khám phá Uniclo và Gu. Uniclo thì ai cũng biết rồi ha. Cơ mà Guu thì mình nghĩ là không nhiều người biết. Đơn giản vì Ju chưa có ở Việt Nam. Mặc dù cả hai đều là thương hiệu thời trang của tập đoàn Fast Retailing Nhật Bản, nhưng mà hai brand này lại có đối tượng khách hàng, phong cách và mức giá khác nhau. Phong cách thời trang của Ju thường trẻ trung hơn, bắt chen hơn và rẻ hơn Uniclo một chút. Thế nên là rất hợp với các bạn trẻ, nhất là bạn Hứa Bảo Ly trông có vẻ là sẽ sắm vài chiếc váy và quần áo. Đây xong thì tụi mình cũng ghé qua Uniclo một chút. Và đây là thành quả mua sắm của tụi mình trong ngày đầu tiên. Đã hè đã hè. Mãn nguyện chưa? Mãn nguyện. Chưa chưa câu trả lời là đến khoảng 2:30 chiều thì tụi mình quay lại WCAT để lấy hành lý và chờ chị chủ homestay đến đón. Trong những ngày đầu ở Yokohama thì tụi mình tìm thuê được một căn homestay mới toanh của một chị đồng hương quản lý. Mình cũng vô tình tìm thấy thông tin căn homestay này trên Facebook thôi. Nhưng rồi khi nhắn tin trao đổi với chị chủ home thì mới biết là chị em mình cũng có vài người bạn chung và chị ý cũng là subscriber của mình. Ôi thật là vinh dự. Cơ mà tụi mình vẫn trả tiền hôm đàng hoàng nhá. Giá phòng cho một đêm là một man tương ứng với khoảng triệu với đầy đủ tiện nghi của một căn phòng gồm bếp, tủ lạnh, phòng tắm riêng rồi máy giặt nữa. Nhìn chung là rất hợp lý á. Chị chủ hôm còn có thêm hai căn khác ở cống khu vực. Mình sẽ để thông tin ở dưới phần mô tả để các bạn có thể tham khảo thêm và liên hệ với homestay nhá. Bây giờ thì cùng mình room tour căn phòng homestay rất là xịn sò và mới ở Yokohama nhá. Đây là cái gương. Đây là cửa ra vào. CN cửa ra vào thì có một cái hệ thống dày nhỏ nhỏ nhưng mà rất là nhiều ngăn. Very nice. Ở bên phải này có một cái cửa là nhà vệ sinh. Cái điểm cộng của căn phòng này đó là nhà vệ sinh và phòng tắm riêng. Nhà vệ sinh và phòng tắm riêng. Yeah, có máy giặt nè. Đấy, thế là bọn mình tuần tới ở Yokohama này là sử dụng máy giặt thoải mái. Đấy. Phòng tắm có một cái bồn rửa mặt nhỏ nhưng mà rất là tiện nghi. Trong này đó có một cái ngăn để đồ skincare makeup tắm ở trong này. Nice bếp. Khu bếp này rất là xịn, ý là nó nhỏ gọn nhưng mà nó rất là xịn. Phía trên này chị có bảo là có cà phê với ma free nè. Đấy có tủ lạnh nè. Đấy homestay. Rồi và đến phòng [âm nhạc] chính thì à mình đoán đây là khoảng lộ cư đó. thì có một chiếc giường ở bên phải này với chiều rộng là khoảng 14 m thì ở nhà mình với vợ cũng nằm giường m4 cho nên là thoải mái. Cái ga giường màu cũng lại màu be giống nhà mình cho nên là cảm giác nó rất là gần gũi, thân quen. Chỗ này sẽ là chỗ nàng đóng đóng coi như là đóng đóng đô để bắt đầu ngồi làm edit video các thể lại. Đấy. Đây có tivi này, có máy lọc này, máy lọc không khí đúng không? Và đây có một cái tủ nhỏ đây để vali [âm nhạc] về hôm nghỉ ngơi là một giấc ngủ trưa dài dài rồi giờ là gần 6:00 tối thì mới bắt đầu dục dịch rời khỏi nhà. Lúc này thì mình đang chỉ cho nàng cách tiết thẻ đi tàu điện của Nhật lên ví luôn để khỏi phải dùng thẻ cứng. Lúc nào mà cần nạp tiền là nạp trực tiếp từ thẻ tín dụng có sẵn trong Apple Wallet. Cực kỳ tiện luôn á. Can Homestay tụi mình thuê ở gần ga Hinodo. Từ hôm đi ra ga sẽ đi qua một cây cầu bắc qua sông Oka. Dọc bớ sông là hàng cây hoa anh đảo mới đang chấm nở. Tuy vẫn còn chưa nở rộ nhưng đối với một người lần đầu tiên được thấy hàng cây hoa anh đào ở Nhật như vợ mình thì khung cảnh này nó thật sự rất là đẹp. Nó khiến nàng cảm thấy sung sướng và cảm động. Để rồi nàng còn bảo là uâ cứ như là em đang được ở bên Nhật ý. Thì đúng mà. Dream come true chúng mình đang ở Nhật rồi. Yeah. Có lẽ do ảnh hưởng của chuyến bay đêm cộng với trước đó một ngày chúng mình còn đi công tác Sài Gòn. Thế nên là tinh thần cả hai đứa đều có phần hơi mệt mỏi. Sáng giờ tuy đã đi lại khá là nhiều quanh Gayokohama nhưng có lẽ phải đến tận bây giờ. Sau một giấc ngủ trưa thật sâu thật lâu thì hai đứa mới thực sự tỉnh để có thể cảm nhận 100% bầu không khí trong lành và khung cảnh phố phương của đất nước Nhật Bản xinh đẹp này. Bây giờ thì tụi mình sẽ đi tàu đến Gay Yokohama để đi ăn tối. Đây chính là mặt tiền của Gai Yokohama. Cái tòa nhà cao tầng ngay trước mặt mà có chữ Yokoama Station kia ấy là mới được xây này. Hồi mình mới sang đây du học là chưa có gì đâu. Bữa tối đầu tiên ở Nhật mình dẫn hàng đi ăn Otoya. Đây là một chuỗi nhà hàng Nhật Bản rất là nổi tiếng chuyên phục vụ các bữa ăn truyền thống kiểu theso cự tức là các số ăn đầy đủ của món chính cơm, misô và món phụ như là rau hoặc là salad. Ở Việt Nam thì Otoya cũng đã mở một chi nhánh ở Sài Gòn. Hi vọng là trong thời gian gần sẽ mở thêm ở Hà Nội. [âm nhạc] Menu ở Otoya rất là đa dạng từ các món thịt heo chên xù thông c gà tediaki cho đến các món cá và cả những món cơm mang hương vị cơm mẹ nấu nữa. Mình gọi một suất cơm cá hốc kê cũng là set cơm yêu thích nhất của mình ở Ottoya. Còn nàng thì gọi món chin càng mỉ dịch sang tiếng Việt là cơm thịt gà hầm mẹ nấu. Đây cũng chính là món tủ của mình. Thịt gà chên xù sẽ được hầm với loại nước sốt đặc biệt. Tạo nên hương vị đậm đà, rất hợp ăn với cơm trắng. Nói chung là ăn ở Ô Ottoya rất là ngon, đầy đủ dinh dưỡng mà giá cả cũng rất là phải trăng. Bữa tối nay hai đứa ăn hết có 2000 yên, tức là chỉ có hơn 370.000đ cho hai suất này á. Sau bữa tối thì chúng mình lại đi lên tàu để đến một ga có tên là Sakuragicho. Đây cũng là một nơi gắn bó với rất nhiều kỷ niệm đặc biệt hồi mình còn là sinh viên đại học. Cứ lần nào mà cả nhóm bạn muốn tụ tập uống vài lon bia hay là sake thì sẽ đi ra ga Sakurago ghế vào cửa hàng tiện lợi New Days để mua đồ uống rồi đi bộ ra bãi cỏ cách ga chừng 10 phút. Bãi cỏ nằm ở phía sau con thuyền này. Đây là tàu Nhịp Pom, một tàu buồm huấn luyện thủy thủ nổi tiếng của Nhật Bản thời xưa. Hiện giờ thì được neo đậu cố định tại cảng Yokohama và đã trở thành một bảo tàng. Còn đây là một góc view hướng ra khu vực Minato Mirai 21 là một khu đô thị hiện đại ven biển được xây dựng từ những năm 1980. Trước mặt tụi mình là một vòng đu quay khổng lồ có tên là Cosmo Clock 21. Và cùng với cái tên Minato Mirai thì Cosmo Clock là một trong những biểu tượng nổi bật nhất của thành phố Yokohama. Hồi xưa trước khi về Việt Nam mình đã từng ước nguyện rằng sau này mình sẽ quay trở lại đây cùng với người thương và sẽ dẫn người đó đi ngắm cảng biển Minato Mirai ngắm chiếc đu quay khổng lồ Cosmo Clock 21 lung linh màu sắc vào mối đêm. Và giờ nó đã trở thành sự thật. Tụi mình đi bộ ra bãi cỏ gần đó vừa ngồi ăn kem vừa ngắm khung cảnh bổ tối ở cảng biển và kể cho nhau những câu chuyện với mình. Đó là những câu chuyện gắn bó với quãng thời gian 4 năm du học ở Yokohama. Mặc dù đã từng kể cho nàng vải màu chuyện nhỏ hồi còn đang hẹn hò, nhưng phải đến khi đặt chân sang Yokohama và được ngồi trên bãi cỏ thân quen này, những câu chuyện mình kể nó mới thực sự sống động chân thật và có cảm giác như là cả hai đang ngồi trên một chuyến tàu du hành thời gian về quá khứ vậy. Tụi mình cũng muốn mở rượu uống lắm nhưng mà gió vừa mạnh lại vừa lạnh và lại ngày mai còn phải dậy sớm đi chơi nữa. Thế nên là đứng dậy đi về thôi. Ngày thứ hai ở Yokohama. Lúc này là 6:00 sáng. Thời tiết sáng sớm hôm nay nhìn chung là cũng ấm áp trời đẹp. Lịch trình ngày hôm nay của tụi mình đó là sẽ đi chơi ở núi Phú Sĩ. Và để có thể đi được nhiều nơi thì mình quyết định là thuê một xe ô tô có tài xế riêng cũng là người đồng hương được chị chủ hôm giới thiệu. Vâng vâng. Dạ. Chào anh chị. Mời anh chị lên xe đây. Từ Yokohama đi đến núi Phú Sĩ. Thường thì người ta sẽ có xe buý limousine buus nhưng mà do plan đi núi phú sĩ của tụi mình phải gần phút chót mới quyết định được là đi ngày nào. Thành ra lúc tìm vé xe buýt thì đã hết sạch mất rồi. Đi tàu thì cũng rất là xa mà còn phải đổi nhiều lần nữa nên là thôi thuê ô tô riêng đi cho tiện. Mặc dù chi phí thì cũng có hơi tốn kém một chút, đi buýt tốn tầm khoảng 5000 yên một người. Còn nếu mà thuê xe riêng thì chi phí sẽ rơi vào khoảng bốn man một chuyến dành cho xe năm chỗ. Tính ra là mỗi người tuấn khoảng một man gọi là gấp đôi phì đi xe buýt. Nhưng mà bù lại thì lúc đến núi Phú Sĩ bọn mình sẽ không cần phải lo lắng chuyện tìm taxi, tìm xe buit local ở trên đó để đi tham quan vài địa điểm khác nhau. Vì xe riêng sẽ đưa mình đến bất cứ chỗ nào mà bọn mình muốn đến á nên là mình thấy thuê xe riêng cũng là một option khá là hay và đáng để cân nhắc. Đi ô tô từ Yokohama đến núi Phú Sĩ mất tầm khoảng 2 tiếng và tranh thủ khoảng thời gian này thì là ngồi makeup trên xe luôn. Sáng nay hẹn chuông báo thức từ 4:30. Cả hai đứa nằm đến gần 5 giờ mới dậy được, cũng chỉ kịp đánh răng rửa mặt rồi skincare thay quần áo thôi. Trên đường đi thì anh tài xế có giường xe ở trạm giường chân có tên là Ashigara để bọn mình có thể đi vệ sinh. Và với những ai đi từ sáng sớm chưa kịp ăn sáng thì có thể ghé vào đây để là một bát u Đông, một nắm cơm lót dạ. Tụi mình thì ăn sẵn từ nhà rồi. Đêm qua đi vào cửa hàng tiện lợi comini mua nắm cơm Onigiri để sáng nay ăn rồi mới lên xe. Và trước mặt kia chính là nôi Phú Sĩ. Ph sạng. Trên đường đến thì mình đã kịp chụp một tấm bằng iPhone 16 nhìn nét căng luôn. Lâu lắm rồi mới thấy núi phố sĩ. Sao mà to dữ vậy ba? Địa điểm check in đầu tiên của tụi mình đó chính là cửa hàng tiện lợi Lawon. Đã đi núi Phú Sĩ thì không thể bỏ qua địa điểm check in hot trend trên mạng xã hội phải không nào mọi người? Thật ra ở quanh đây thì có vài ba cái cửa hàng tiện lợi combini có hai cái Lawon và một cái 7-Eleven. Thì thường mọi người sẽ chụp ảnh check in nhiều hơn ở Lawon Kawaguchiko vì nó nằm ngay gần ga Kawaguchiko cũng là điểm cuối cùng của tàu điện và cả tuyến xếp ví đường dài nữa. Còn tụi mình thì được anh tài xế đưa đến Lawon Fuji Kawagucho cách đó chừng 15 phút đi bộ. Lúc này mới có hơn 8:00 sáng và tụi mình là nhóm du khách nước ngoài duy nhất đứng chụp trước Lawon. Tranh thủ lúc chưa có ai qua đây thì hai đứa chụp cho nhau mấy tấm ảnh. Nhờ anh tài xế cầm hộ chiếc DJI Osmo Pocket quay vlog giúp tụi mình. Xong cũng nhờ anh ấy chụp cho bọn mình vài tấm hình nữa. Gió thổi to lắm nên tóc cứ tung bẫy hết cả lên. Cứ mà trộn vía là cũng có được vài tấm ảnh đẹp gọi là để check in tại đây. Và đúng lúc bọn mình chuẩn bị chụp xong thì có một nhóm du khách khác đến đây. He may quá té thôi. Địa điểm thứ hai mà tụi mình ghé qua đó là công viên Oishi ở hồ Kawaguchi. Nhắc đến hồ quanh núi Phú Sĩ thì có cụm từ phú sĩ ngũ hồ. Fujigoko là năm hồ nước ngọt lớn ở chân núi được hình thành từ các đợt phôn trào của núi Phú Sĩ. Kawaguchko là hồ nổi tiếng và phát triển du lịch nhất trong phù sĩ ngũ hồ. Tụi mình tìm được một bãi đất nhỏ sát Mép hồ mà lại không có ai đứng đó luôn. Thế là hai đứa mang tripod với máy Fuji phim ra để ghi lại khoảnh khắc siêu đặc biệt. Trong nắm tay vợ đứng trước núi Phú Sĩ và trao cho nàng một nữ hôn. Như thể muốn nói với cả thế giới rằng thắng đời 1 Tui đã giữ được lời hứa đưa nàng đi nuôi phố Sĩ. có trên thread hạt hoi [âm nhạc] nha. Tụi mình đi bộ đến địa điểm tiếp theo cách đó khoảng 10 cây. Mà nói đùa vậy thôi, đoạn này là thấy cảnh đẹp quá nên là xuống xe đặt máy quay giả vờ đi bộ làm màu chứ thật ra là vẫn ngồi trên xe ô tô để di chuyển á. Xe đi hết mạn hồ Kawaguchi, sau đó đi thẳng theo hướng tây. Và ở đây chúng mình sẽ thấy một hồ khác là hồ Sao, dịch sang tiếng Việt là hồ Tây. Đây cũng là một trong phú sĩ ngũ hồ có phần yên tĩnh, hoang sợ hơn và là nơi lý tưởng để mọi người có thể đến cắm trại. Và sau khoảng 20 phút đi xe, chúng mình đến một nơi có tên tiếng Nhật là Saiko Yashinosato Nemba. Một cái tên khá là dài, dịch nô na làng cổ Nênba nơi chữa lành bên hồ Sao. Đây là một ngôi làng cổ tái hiện lại khung cảnh làng Nhật truyền thống với nhà tranh mái dốc nằm yên bình bên hồ Saiko dưới chân núi Phú Sĩ. Tên làng mang hàm ý là nơi người ta có thể tìm thấy sự bình yên và hồi phục tâm hồn. Nhắc đến làng cổ gần nới Phú Sĩ thì người ta sẽ nghĩ đến Ushino Hakai. Vấn thân mình cũng đã từng đến đó khoảng hai lần. Tuy cũng là một địa điểm khá là đẹp nhưng mà lại rất đông khách. du lịch và làng đó lại ở gần mạn hồi Yamanaka cơ. Thế nên tụi mình chọn đi làng cổ Nem Ba với ít khách du lịch mà cũng có view núi Phú Sĩ đẹp nữa. Cảm giác đi bộ đấy thích lắm các bạn ạ. Rất là phù hợp để chữa lành tâm hồn. Trong làng thì có những gian nhà cổ, có bán hàng lưu niệm hoặc là tổ chức các hoạt động nhỏ như là trà đạo hay thậm chí là cả ngủ trưa nữa. Có hai điều hơi tiếc nuối khi tụi mình đi dạo quanh ngôi làng cổ này. Thứ nhất là tụi mình đến hơi sớm so với cái thời điểm hoa anh đào nở tại đây. Cây cối xung quanh vẫn còn chưa kìm nở hoa. Và điều tiếc nối thứ hai đó là lúc tự mình đến đây thì không hiểu sao núi Phú Sĩ lại biến mất không còn nhìn thấy nữa. Thật ra ngay từ lúc đến hồ Kawaguchi thì tụi mình cũng đã thấy là có vẻ như nưới Phú Sĩ đang bị mờ dần. Không biết là vì lý do gì hay là do nắng quá, lúc sáng sớm còn nhìn thấy rõ mà. Đến khi tìm hiểu thì mình mới biết là đúng hôm tụi mình đi núi Phú Sĩ là đang có bão cát vàng cực mạnh đi từ sa mặc Trung Quốc bay qua Nhật. Và điều này khiến không khí trở nên mù mịt, tầm nhìn bị giảm mạnh trông như kiểu bội mịn ở Việt Nam vậy á. Bảo sao trời nắng chang mà lại không thấy nữ vũ sĩ đâu cả. Thôi thì đánh ăn ủi nhau bằng chiếc kem ốc quế Ujima ở dưới chân làng vậy. Ice cream. Trước khi sang Nhật thì mình luôn háo hức là được ăn thật nhiều kem mcha và uống thật nhiều mcha latte. Nhưng mà không hiểu sao phải đến ngày thứ hai thì mới được ăn chiếc kem m đầu tiên. Tại vì ngày đầu tiên thì mình quá buồn ngủ nên là lúc nào cũng chỉ tìm cà phê thôi. Hôm nay mới được ăn kem m thì ôi thật là Nhật Bản quá đi. Ở trên mạng xã hội thì mọi người thường có một cái tranh cãi về ma cha là m cha xịn ở bên Nhật thì nó có vị ngọt hay là nó có vị đắng mình thì cũng không biết đâu. Nói chung là mình thích có vị ngon. Nhưng mà những cây c mình ăn ở Nhật ý thì thường là không quá đắng, không quá tanh mà nó kiểu ngọt thanh, hơi đắng nhẹ. Nói chung là cái vị nó rất là hòa quyện với nhau. Thấy rất là akelo. Ừm, không khó ăn như mình nghĩ. Ăn xong cây kem rồi thì đi ăn trưa thôi. Hơ ngược đời tí ha. Chính ra cứ đến lúc tụi mình rời đi là chỗ đó lại bắt đầu đông người. Langng Cổ bắt đầu đón những top khách du lịch đến đây tham quan. cũng cảm thấy hơi tiếc cho họ vì cũng giống như bọn mình, họ sẽ không được ngắm núi phu sĩ từ làng cổ nhưng mà hy vọng là bọn họ sẽ có một chuyến đi bộ nhẹ nhàng và chữa lành ở trong ngôi làng Saiko Yashino Sato Nemba. Buổi trưa bọn mình đi ăn ở quán có tên là Kosaku ở gần cửa hàng Lawon mà lúc sáng tụi mình chụp ảnh. Đây là một quán mì Hô Tô, một món ăn truyền thống đặc trưng của tỉnh Yaman. Tụi mình đến lúc 10:45, trước giờ mở cửa 15 phút. Lúc này thì cũng đã có nhiều người xếp hàng để chờ vào quán. Cơ mà mình để ý là đa phần đều là người Nhật chứ không thấy khách du lịch mấy. Bước vào quán, tụi mình khá là bất ngờ với không gian ở bên trong. Một không gian mở mang phong cách nhà nông thôn Nhật Bản truyền thống. Bàn ăn ở đây có hai loại là bàn Kotatsu, loại bàn thấp trên chiếu Tatami và thứ hai là bàn Horigotsu là kiểu bán có hốc lõm ở dưới sàn có thể duỗi chân thoải mái như ngồi ghế nhưng mà nhìn từ ngoài vào thì cứ như thể là đang ngồi bệt ở trên sàn chiếu Tatami vậy. Tụi mình được xếp ngồi ở bàn Horigot mà mình thì cực thích ngồi kiểu này luôn ý. Lại còn là bàn ngồi ở góc trong nên nhìn được toàn cảnh không gian bên trong quán nữa. Ở đây nổi tiếng với món mì hô tô với top ba món được ưu thích nhất là mì hô tô thịt lợn, mì hô tô thịt ngỗng và mì hô tô bí đỏ. Và đây chính là bát mì hotô tô được nấu trong một chiếc nồi gang đen truyền thống. Đây là một món mì sợi dẹt to và dày được nấu cùng với nhiều loại rau cổ theo mùa và nước misu đậm đà. Cả đời có lẽ mình chưa từng ăn một chiếc sợi mì có bản to, dày và dai hơn cả đông luôn. Ăn khá là thú vị và đặc biệt là ở trong một bát mì hot tô thì có rất nhiều rau củ. Nhìn chung là ăn hết bát mì này là cũng no căng bụng á. Ngon nha. Cơ mà cũng hơi mặn xíu. Thế bảo vậy. Bạn nào đi chơi núi Phú Sĩ mà đi ở mạn hồ Kawaguchi thì có thể ghé qua quán Kosaka này để ăn thử mì Hô tô nha. [âm nhạc] Ăn trưa xong anh Tài sẽ đưa tụi mình ra khu phố Hô với mục đích ban đầu là để đi dạo và chụp ảnh núi Phú Sĩ. Đây có thể nói là một trong những khu phố gần núi Phú Sĩ nhất. Kiểu đứng ở đây là sẽ thấy núi Phú Sĩ to khổng lồ ngay ở trước mặt ấy. Thế vậy mà trời ơi bão cát vàng nó che phủ hết tầm nhìn nồii phu sĩ mất rồi. Không thấy đâu cả ấy. Nên là thôi coi như là đi bộ tiêu cơm rồi lại lên xe di chuyển đến địa điểm tiếp theo. Đầu giờ chiều tụi mình ghé qua mạn hồ Yamanaka, cách hồ Kawagi khoảng 15 cây. Ở đây có một quán cà phê rất là nổi tiếng trên mạng xã hội có tên là The Park. Lúc tụi mình đến là fullun bàn mất rồi nên là phải ghi tên vào danh sách chờ. Cơ mà ngồi chờ tầm khoảng 30 phút thôi là có bàn rồi. Tụi mình được xếp ngồi ở khu vực ban công ngoài trời, có thể ngắm nhìn trực tiếp ra hồ Yamanaka và núi Phú Sĩ. Mà núi Phú Sĩ thì không thấy đâu luôn. À đây thì phải này. Tụi mình gọi mỗi đứa một cốc nước. Mình gọi machalte nàng gọi late và cả món pan cách đặc trưng của quán nữa. Nhìn thôi đã thấy nó hấp dẫn rồi. Trông cứ mềm mềm và quả thực là nó ngon thật. Nhìn phản ứng của nàng là biết. Cái món pancake thực sự rất là ngon luôn. Nó xốp xốp, mềm mềm và ngọt. Kiểu bị ấn tượng luôn ấy. Chắc là chưa ăn món Pancake nào ngon như thế này luôn. 10 Kể ra nếu hôm nay mà thấy rõ được nối Phú Sĩ nữa thì tuyệt vời không còn gì để chê. Nhưng mà thôi, được thưởng thức món panch siêu ngon, vừa ăn vừa ngắm mặt hồi Yamanaka lấp lánh trước mặt thế này là thế mãn nguyện rồi. Hy vọng là sẽ có dịp được quay lại đây một lần nữa. Đừng ngắm nhìn núi phú sĩ hùng vĩ, được ăn món pankake, được đạp xe hoặc đi dạo thong dong bên bờ hồ Yaman ca thơ mộng. Manifest. [âm nhạc] Manifest đã đi chơi về rồi. Mời cả nhà uống cà phê. Cà phê hộp mà ngon vãi. Uống như là ở quán luôn ý. Bây giờ mình sẽ tẩy trang và makeup lại để cho nó nhẹ mặt. Tại vì sáng nay đi chơi một chụp ảnh nên là đánh nền. Còn giờ thì sẽ không đánh nền nữa mà dùng che khuyết điểm thôi. Tôi khi phơi đặt quần áo đã xong. Trời ơi khô khô thơm khô đét luôn. Mục tiêu là ít nhất là hai ngày một lần giặt phơi đồ. Ừ. Ý là đi du lịch mà được giặt quần áo thường xuyên cảm giác nó khoan khoái, nó sung sướng cái người ý. Nó không bị chất một đống quần áo quần áo bẩn vào vali. Ấ. Và khoan khoái nhất là gì mọi người biết không? Là có người giặt quần áo và phơi quần áo cho mình. Đấy mới là điểm chính. Trời đất ơi, lấy chồng là vậy [âm nhạc] sao? Cảm ơn anh nhá. Em thích lắm. Sáng nay trong lúc mà mình vẫn đang gọi là làm tóc, kẹp tóc rồi trang điểm skincare thì chồng mình giặt quần áo và và phơi quần áo. Và khi mà anh ấy đã xong hết tất cả mọi việc rồi thì mình mới bắt đầu nghĩ xem là mình nên mặc cái gì. Người chồng Tần Tảo đang gấp quần áo thấy anh ạ. Ừ. Còn người vợ xinh đẹp thì đang tẩy trang cuộc sống hôn nhân. Trộn bứa chúc các chị em sẽ lấy được chồng tần xạo như chồng của mình nhé. Vừa tân tảng mà vừa đẹp trai nữa. Em thấy không ai đẹp trai bằng anh luôn ấy. Viên shop không anh đẹp trai hơn cả viên hóc. Em đâu róc có giặt quần áo cho em bao giờ đâu. Tụi mình về đến hôm lúc 4:00 chiều ngồi nghỉ ngơi, tút tắt lại một chút rồi đến gần tối thì lại đi chơi tiếp. Cùng check outfit với tụi mình nhá. Mình mặc một chiếc đồng trắng mùa ở Ju và một chiếc áo da màu đen mua trên Sè. Túi đeo cháo màu trắng của mình cũng mua trên Se. Còn mình là áo cardigan mới mua ở Ju cùng áo cục Yicro bên trong quần bó trắng cũng là của Unicro luôn. Hôm nay thì gọi là đi chơi xa nhưng mà toàn ngồi trên xe ô tô nên đi bộ cũng chưa được nhiều cho lắm nên tối là phải đi bù thêm ha. Những cành cây hoanh đào bên bờ sông Oka nay dường như đã nở nhiều hơn một chút. Tụi mình nói với nhau là trong mấy ngày ở Yokoama thì ngày nào cũng phải ra đây để ngắm hoa anh đào để được thấy hoa nở từng chút một càng ngày càng nở rộ. Nhiều lúc mình nghĩ là đi ngắm hoa anh đào ở những địa điểm nổi tiếng đúng là đáng thừ một lần. Nhưng mà chỉ cần được ngắm hoa nở rộ ngay trên con phố gần nơi mình sống thôi cũng đủ thấy vui và biết ơn rồi á. Giờ thì lại tiếp tục đi bộaga để bắt đầu lên ga Yokohama thôi. Nàng bảo là nàng có một cái wish list gồm những món đồ rất là muốn mua khi sang Nhật. Vì vậy mình đã đưa nàng đến Sogo, một trong những trung tâm thương mại lớn và nổi bật nhất nằm ở cửa đông của Gayokohama. Ở tầng hầm B2 nơi tụi mình đi vào là khu chợ ẩm thực với rất là nhiều tiệm bán đồ ăn, bánh ngọt, chủ yếu là mua để mang về. Rồi từ tầng một trở lên cho đến tầng 10 là khu mua sắm với rất nhiều thương hiệu nổi tiếng. Hôm nay thì mục đích chính của tụi mình khi đến đây là để lên tầng một. Beauty Floor là khu vực mỹ phẩm với trên dưới 50 thương hiệu nổi tiếng trong và cả ngoài nước. Mình thì đã có sẵn trong đầu nơi cần phải đến rồi, đó là cửa hàng Shiderader. Mình đến đây để mua kem nền và kem tre khuyết điểm. Sau khi tham khảo giá thành trên mạng thì mình thấy giá sản phẩm ở cửa hàng chính hãng gần như là không có sự chênh lệch so với bên ngoài nên là cứ ra đây là tốt nhất. Mà dịch vụ ở đây cứ phải gọi là đỉnh chóp luôn. Bạn nhân viên tư vấn rất nhiệt tình. nhưng mà lại không có cảm giác là bị ép mua hay là gì cả. Mình thật sự cảm giác như mình là một thượng đế ấy mọi người. Mình sung sướng, mình tận hưởng cái cảm giác được là thượng đế. Cho nên là mình đã ngồi để test đầy đủ các mẫu mã mà mình thích. Mình thì mình đã mắc vào cái bẫy mua sắm khi được trở thành một thượng đế ở bên này. Cho nên là mình đã mua một chai kem mìn dành cho da khô màu 130 và một chiếc kem tre khuyết điểm. Trời ơi, dùng cái nào cũng thích. Nói chung là mình đã ao lâu rồi nhưng mà phải đợi sang bên này để mình được test và mình được sử dụng phương thức thanh toán là thẻ của chung mình. Đấy nói chung là rất là ok. Mỗi người cũng nên có một phương thức thanh toán như vậy. Mua đồ xong thì bạn ý còn tặng bọn mình mấy gói sample của các sản phẩm skincare Show nữa. Nhìn chung là rất đáng để mua trực tiếp ở một cửa hàng chính hãng trong trung tâm thương mại ở Nhật. Đói quá. đi cứ đi. Đi loanh quanh một hồi, mua được mấy món yêu thích cho nàng xong thì tụi mình đi ăn tối ở quán P’s Kitchen, tế Nhật là Pomonoki. Đây là một chuỗi nhà hàng nổi tiếng của Nhật chuyên về các món cơm trứng cuộn là Omurise. Omuriz. Nhắc đến Omurizer thì thường mọi người hay nghĩ đến phiên bản classic là cơm trứng cuộn với sốt cà chua. Cơ mà ở Pomes thì có rất nhiều biến tấu Omoriz với nhiều hương vị khác nhau như là sốt Demyl nâu sánh, sốt kem creamy. Mình thì thích nhất là sốt Demylace, một loại sốt nâu sánh mịn được nấu từ xương bò và rau củ trong nhiều giờ, mang hương vị đậm đà, béo nhẹ và hơi ngọt. Vợ mình gọi một đĩa cơm Omurai s demrace, còn mình thì gọi cơm với sốt Hayashi. Cũng là một dạng sốt demiglace nhưng mà được nấu thêm với rượu vang đỏ, sốt cà chua, hành tây và nó mang hương vị nhặt hơn một chút. Nếu bạn đến pomes ăn cơm omodai sự thì nhất định phải thử cơm sốt Demy Glaz hoặc là sốt Hayashi nha. À mà khổ phần ở pomes nhìn chung là cũng nhiều á. Cỡ S cũng tương đương với 1,5 bát cơm và cỡ M là 2,5 bát cơm. Ăn xong là no căng bụng luôn á. Thế nên là bạn nào ăn ít thì hình như là có cỡ SS đó. Và bạn nào ăn được rất nhiều thì cỡ lờ hoặc là hai l mà ăn thôi. Hôm nay là một ngày dài, tụi mình dậy sớm đi chơi núi Phú Sĩ từ 6:00 sáng. Xong về đến Yokohama thì vẫn còn rất là nhiều thời gian để đi mua sắm quanh ga rồi đi ăn tối nữa. Sức mạnh của việc dày sớm là vậy đó. Ngày mai chúng mình sẽ lại đi chơi tiếp và cũng sẽ lại dậy sớm từ trước 5 giờ nên là giờ thì đi về hôm và nghỉ ngơi ngủ sớm thôi. Và tập một của series du lịch Nhật Bản của tụi mình xin phép được kết thúc tại đây. Hẹn gặp lại mọi người ở tập tiếp theo nha. Sa đế đêu ạ. M t [âm nhạc] cảm ơn các bạn đã xem hết vlog này và hẹn gặ lại [Tiếng cười] [âm nhạc] Mà [âm nhạc] ní hơi nhẹ hơi nhẹ hơi hơi lên nữa không? [âm nhạc] Chào buổi sáng mọi người. Là chúng mình Kira và Bảo Ly. Và chào mừng các bạn đã quay trở lại với series Japan vlog trên kênh YouTube Kiran Le Diaries. Hôm nay thì hãy cùng tụi mình dậy sớm để đi chơi ở thành phố Kamakura nhé. Lúc này là 5:00 sáng. Wow dữ chưa? Hôm qua đi núi Phú Sĩ bọn mình dậy từ 4:30. Hôm nay thì tiếp tục dậy sớm trước 5:00 sáng để còn chuẩn bị đi chơi. Dự báo thời tiết bảo hôm nay trời nắng đẹp, nhiệt độ trong ngày tăng cao. Thế nên là tranh thủ lúc nàng đang skincare makeup thì mình giặt phơi đồ. Chiều tối về là khô rồi, đi du lịch mà ngày nào cũng được giặt đồ cảm giác nó thích lắm mọi người ạ. Vì không khí bên này nhìn chung là cũng khô thoáng nên quần áo nó khô nhanh và cũng thơm ấy. Bạn nào du lịch Nhật mà dày được sớm thì có thể bật tivi xem dự báo thời tiết nha. Thường thì các nhà đài dự báo rất là chính xác á. Hàng cây hoanh đào bên bờ sông gần nhà dường như đã nở nhiều hơn rồi. Uầy chỉ cần cái cây to nở thôi là nhìn nó đã thấy rồi. Hai cây to đ chư nở. Khéo chiều nay về thì nó lại nở đẹp đấy. Uây trận ở dưới kia kìa. [âm nhạc] Bọn mình có mặt ở gaai Yokohama lúc 6:45. Lúc này thì tụi mình đang đứng chờ chuyến tàu Yokocaline để đi Kamakura. Hôm nay là ngày thường thế nên là tầm này mọi người bắt đầu đi làm. Chuyến tàu ở ln bên kia trông cũng đông phết á. Đặc biệt là đến tầm 8 9:00 là giờ cao điểm. Lượng khách đi tàu rất là lớn, phải chen trúc nhau. Thế nên là mình gợi ý mọi người nếu mà được ấy thì tránh đi tàu điện vào khung giờ 8:00 đến 9:00 sáng trong ngày thường nha. Còn cuối tuần thì chắc là sẽ đỡ đông hơn nên là không sao. Tất nhiên là cũng tùy từng chuyến tàu ấy. Ví dụ như chuyến tàu đi lên Tokyo thì sẽ đông đúc hơn vì có nhiều người sống ở Yokohama nhưng mà làm việc ở Tokyo. Còn đi xuống Kamakura thì có thể sẽ không đông bằng. Nói qua một chút về Kamakura thì đây là một thành phố ven biển nổi tiếng ở phía nam của tỉnh Kanagawa, cách Yokohama khoảng 30 phút đi tàu. Nếu đi từ Tokyo thì các bạn có thể lên tàu Shonan Shinjukuline từ Ga Shinjuku và đi thẳng xuống Kamakura. mà không phải chuyển tàu lần nào. Thời gian di chuyển chỉ mất tầm một tiếng thôi. Thế nên là các bạn có thể đi chơi và về lại Tokyo trong ngày được á. Kamakura là một thành phố vừa có núi vừa có biển, lại còn là nơi có rất nhiều di tích lịch sử đặc sắc. Đây cũng là một trong những nơi mà Kira yêu thích nhất và từng ghé thăm khá là nhiều lần khi còn du học Nhật. Và xuyên suất vlog này thì mỗi khi đến một địa điểm thì Kira sẽ giới thiệu thêm một chút thông tin để mọi người có thể tham khảo nhé. Tụi mình đã đến gaakura và hoạt động đầu tiên của chúng mình ở đây đó chính là đi Enoden. Enoden tên đầy đủ là Enosima là tuyến tàu điện kết nối Kamakura với Enoshima và Fujisawa. Tuyến này rất là đặc biệt vì nó chạy dọc theo bờ biển, băng qua những khu dân cư và có những đoạn thì đi sát nhà dân. Cảm giác nó rất là Nhật Bản luôn. Đây cũng là một trong những tuyến tàu mà mình yêu thích nhất vì mình thích cái cảm giác được ngồi trên chuyến tàu, đi tàu qua những khu phố nhỏ một cách chậm rãi và nó là mình liên tưởng đến những cái năm tháng hồi còn bé khi mà mình sống ở ngoại ô Tokyo. Cái chuyến tàu đi qua gần ga nhà mình hồi đó ấy nó cũng giống với tàu Enoden hiện tại. Đối với mình thì đi Enoden đem lại cho mình một cảm giác hoài niệm giúp mình gợi nhớ lại những kỷ niệm đẹp ở thành phố Kamakura. Nhưng với một người lần đầu được đi tàu Enoden như nàng thì chắc chắn đây là một trải nghiệm rất là mới mẻ với nhiều cảm xúc. Tất cả mọi cảm xúc được gói gọn trong hai từ đẹp và nên thơ mọi người ạ. Đặc biệt là với người chưa hề tìm hiểu gì trước truyền đi như mình ý. Đi đến đâu cũng thấy đẹp. Dù là hai bên đường chỉ là dãy nhà nhỏ hoặc là bụi cây thôi mình cũng thấy đẹp quá. Giơ máy lên quay suốt vì chỉ sợ bỏ lỡ một đoạn đường nào đẹp đẽ. Cảnh đẹp thế này nên nếu chỉ lưu giữ bằng kỷ niệm trong đầu hay là bằng mắt nhìn thì phí lắm. Vừa ngắm vừa quay video lại mới bõ cơ. Có một đoạn đường mà phải đi qua một cái hầm mái vòm ý, cảm xúc của mình nó mãnh liệt như thể mình là một nữ chính phim hoạt hình Spirited Away. Nó quá là điện ảnh luôn. [âm nhạc] Chúng mình xuống tàu tại ga Kamakura mải và từ đây tụ mình có thể nhìn ra bờ biển Shirigama với biển xanh trải dài trước mắt. Cảm giác đứng đợi tàu qua rồi bất ngờ trước mặt là biển cả mênh mông. Thật sự là mình phải thốt lên. Wow, đẹp quá trời luôn. [âm nhạc] Lý do tụi mình đến ga này là vì đoạn đường day và ngã tư trước ga là một địa điểm check in rất là nổi tiếng đã từng xuất hiện trong anime bóng rổ Slam Dunk. Tụi mình đến đây cũng tương đối sớm. Lúc này là gần 8:00 sáng nhưng mà đã có mấy top khách du lịch đến để đứng chờ tàu đi qua rồi. Thường thì mỗi đợt sẽ có hai chuyến tàu đi qua đây theo hai chiếu khác nhau, chỉ cách nhau chừng 2 đến 3 phút. Còn nếu muốn đợi thêm đợt tàu tiếp theo thì sẽ phải chờ tầm 15 phút. Tụi mình đi ngược lên phía trên con dốc một chút. Từ đây thì sẽ ngắm được toàn cảnh view đường tàu và một chút bờ biển lấp ló ở phía sau. Chờ đến khi tàu đi qua thì hai đứa thay phiên nhau chụp cho nhau một tấm hình check in tại nơi đây. Ban đầu là chụp bằng máy ảnh Fuji phim khi tàu đi qua. Rồi sau đó thì lấy trước máy ảnh phim Kak Fun Server mới mua để chụp cho nhau một lần [âm nhạc] nữa. Nhớ lại trong Slamdăng, nơi mà nhân vật chính Hanamichi Sakaragi đứng chờ tàu, bỗng dưng mình lại cảm thấy như được quay về với về những năm tháng thanh xuân, thời gian du học ở Nhật. Mình cũng đã từng đứng ở đây ngắm tàu Enoden lướt qua. Dù là lúc đó hay bây giờ, mỗi khi tàu đi qua mình lại có cảm giác thời gian như ngừng lại và mọi thứ xung quanh trở nên thật yên bình. Nếu có dịp ghé qua Kamakura nhất định phải ghé qua đây để được ngắm tàu Enoden đi qua và chụp ảnh trang in nha mọi [âm nhạc] người. Trước khi quay trở lại ga Kamakurako cô mẹ để lên tàu Enoden thì tụi mình có tranh thủ đi xuống bờ biển Shirigam ạ và dạo quanh ở đây một chút. Có một sự thật là mình đã nhảy cưỡng cả lên cái lúc mà mình mới đặt chân lên cát. Rất hiếm khi nào đi biển mà được ngắm biển vừa đẹp vừa vắng vẻ bình yên như thế này. Cát nhịn màặt sạch lắm không tìm thấy một cọng rác nào ở trên cát luôn á. Mặt nước biển thì cứ long lanh nhảy mùa đón ánh mặt trời nên bọn mình cũng hơn thua. Chạy ào ào ào ào ào trên cát, chạy tới chạy lui, chạy từ góc này sang góc kia. Chạy xong thì cũng hơi mệt nên là chỉ muốn nằm lăn ra cát thôi. Nhưng mình sợ nếu mà mình nằm ấy thì chắc cái lưng mình nó dính xuống cát luôn quá. dậy không nổi để đi chơi tiếp luôn cho nên là từ bỏ. Nếu mà được đến đây vào một ngày trời trong xanh ấy là còn thấy rõ cả núi phú sĩ hiện rất là rõ ở trước mặt. Cơ mà tiếc là hôm nay do vẫn bị ảnh hưởng của bão cát vàng thế nên là cũng không thấy gì cả. À ở phía tay trái kia là đảo Enoshima cũng là một điểm đến nổi tiếng mà mình đã đến chơi vài lần. Trong chuyến đi hôm nay thì do lịch trình hơi kín thế nên là tụi mình không kịp ghé qua đó được. Nhưng mà nếu mà bạn có thời gian thì có thể ghé thăm đảo Enoshima nha. [âm nhạc] Bọn mình lên tàu Enoden đi về hướng Kamakura và xuống tàu ở ga có tên là Inamuragasaki. Ở đây có một tiệm cà phê ăn sáng rất là nổi tiếng có tên là Yoridoko. Cách gao khoảng 5 phút đi bộ. Từ sáng sớm đến giờ đi tàu xuống Kamakura rồi đi ra chỗ check in đường tàu và còn xuống biển dạo chơi. Cảm giác cứ như là hết cả buổi sáng rồi. Ấy thế mà lúc này mới có 9:00 sáng thôi mọi người ạ. Chúng mình đi bộ một cách vội vã với vận tốc 5 km/h để được xếp hàng nhanh nhất có thể. Do là chạy trên biển hơi mệt cho nên là cái bụng đói hối hả đi xếp hàng lắm. Dù đi nhanh nhưng mà mình vẫn không bỏ lỡ bất kỳ một góc nào trên con đường từ ga đến quán ăn. Đẹp lắm mọi người. Đây đúng là Nhật Bản trong truyện tranh mà mình được đọc hồi bé. Doraemon ơi, cậu ở đâu? Và trước mặt đây chính là tiệm cà phê Yoridoro. Tiệm này có hai điều đặc biệt. Thứ nhất là nó nằm ngay cạnh đường tàu Enoden. Những ai đến đây uống cà phê là được ngắm cảnh tàu điện đi qua ngay trước mặt. Và thứ hai, ở đây có bán sét cơm cá rất là ngon, có thể ăn vào buổi sáng hoặc là buổi trưa. Tiệm này mở cửa từ khá là sớm, cụ thể là từ 7:00 sáng. Khi bọn mình đến thì tiệm đã có vài nhóm người đứng xếp hàng trước và sau khoảng 20 phút chờ thì tụi mình có bàn được xếp ngồi ở một dãy bàn ở góc trong của tiệm. Cũng hơi tiếc một xíu vì chỗ mà bọn mình muốn ngồi thực sự là cái dãy bàn gần ô cửa sổ hướng ra đường tàu ấy để có thể vừa ngồi ăn vừa chờ tàu đi qua. Nhưng mà sáng giờ thì được ngắm tàu Enoden chán trê ở chỗ Kamakara Coco mà rồi. Thế nên là giờ chỉ quan tâm đến bữa sáng thôi. Bọn mình gọi hai set cá. Một xe cơm cá Hokeê mà mình có ăn hôm đi Otoya ở Yokohama ấy. Và sách còn lại là cơm cá Aji cũng là một loại cá ngon thuộc họ cá thu mà người Nhật rất là ưa thích. Ngoài ra thì bọn mình còn gọi đồ uống nữa. Nàng gọi cà phê late còn mình thì gọi Yuzuti. Và đây là bữa sáng của tụi mình. Một set cơm thì bao gồm cá, cơm trắng, bắt canh misô, một bát salad vài đĩa món ăn nhỏ. Nhìn chung là rất chuẩn phong cách Nhật. Cảm giác được thưởng thức một bát câm cá đầy đủ dinh dưỡng vào buổi sáng thật sự khiến tụi mình cảm thấy mãn nguyện á. Nếu bạn có dịp ghé qua tiệm cafe Yoritoo ở ga Inamuragasaki thì mình gợi ý các bạn gọi cơm cá hockey hoặc aji và chọn loại không sốt xì dầu nhá. Vì bọn mình thấy đĩa cá mà chấm riêng ấ nó ngon hơn nhiều. Kiểu nó thơm hơn và rõ vị cá hơn ý. [âm nhạc] quay xong được to nh cái cánh thấy không đây hai phần nàyý nó to quá bình thường cái khăn [âm nhạc] Ăn sáng xong thì tụi mình lại đi tàu Enod để đến ga có tên là Hass ở đây có hai địa điểm tham quan nổi tiếng là tượng Phật Dabutu ở chùa Kotokin và chùa Hasedera. Các bạn tụi mình thì sẽ ưu tiên đi tham quan tượng Phật rồi sau đó về Gak Kamagra luôn để còn đi tham quan chỗ khác nữa. [âm nhạc] Ừ trông Hawaii. [Tiếng cười] Anh nói là Hawaii đúng không? Có anh Hawai anh có nghe thấy em nói Hawaii đúng không? Trên đường đi bộ thì nàng kêu khắt nước. Thế nên là tụi mình có ghé vào một tiệm bán mcha là Kamakura Bentendo. Như mình tìm hiểu thì đây là tiệm chuyên về bánh Monaka là một loại bánh ngọt truyền thống của Nhật với nhân bên trong là đậu đỏ cơ mà. Vì thấy có cái tấm biển bán m thế nên là tụi mình ghé vô luôn. Nó là kiểu à mình có một lời khuyên nho nhỏ đó là nếu mà bạn có mua đồ uống trên đường đi đến địa điểm tham quan ấy thì tốt nhất là ngồi uống cho xong ngay tại quán rồi trả lại cốc luôn chứ ở Nhật nói chung và ở chùa Kotokin mà tụi mình đi sắp tới này nói riêng ấy thì họ thường không có thùng rác công cộng. Thế nên là khách du lịch sẽ phải tự cầm cốc và vỏ rác đi theo người cho đến khi mà về nhà hoặc là tìm được một thùng rác nào đó ở gần ga. Lúc này tụ mình đang đi vào khuôn viên chùa Kotokin, nơi có tượng đại Phật Kamakura. Để mình tóm tắt nhanh về lịch sử Kamakura một chút thì vào cuối thế kỷ thứ 12, Kamakura trở thành trung tâm chính trị đầu tiên của Nhật Bản khi mà Minamoto No Yorimoto thành lập mạc phủ Kamakura vào năm 1192. Trong suốt thời kỳ mạc phủ Kamakura, thành phố phát triển mạnh mẽ về quân sự, văn hóa và nhất là Phật giáo, đặc biệt là thánh thiền tông, tiếng Nhật là rên. Rất nhiều chùa truyền nổi tiếng ở Kamakra ngày nay như là chùa Hokokì, chùa Kencho và chùa Kotokiin với tượng đại Phật đều được xây dựng trong thời kỳ này. Ngay trước mặt đây chính là tượng đại Phật Kamakur Da. Đây là tượng Phật A Di Đà bằng đồng cao 13,35 m và nặng khoảng 121 tấn, được đúc vào năm 1252. Ban đầu thì tượng được đặt trong một tòa nhà lớn ở trong ngôi chùa nhưng mà sau khi tòa nhà bị phá hủy bởi các trận bão và sóng thần vào cuối thế kỷ thứ 15 thì bức tượng đã được để ngoài trời và vẫn đứng vững cho đến ngày nay. Có một điểm đặc biệt ở bức tượng đại phật này, đó là du khách có thể tham quan bên trong thân tượng với phí vào cửa là 50 yên một người. Không gian bên trong cũng khá là đơn giản, cũng chỉ có bảng thông tin nhỏ được viết bằng tiếng Nhật và tiếng Anh để giới thiệu sơ lược về lịch sử và cách tượng được chế tác á. Nói chung là vào đây thì mọi người sẽ được chiêm ngưỡng kỹ thuật xây dựng và kết cấu của một công trình cực kỳ tinh xảo vào thế kỷ thứ 13. Tóm lại thì đây là một trong những biểu tượng tôn giáo rất là quan trọng ở Kamakura nên nếu đã đến Kamakura du lịch thì mọi người nhất định phải ghé qua để chiêm ngưỡng đài Phật Kamakura D nha. Đọc đúng không? Đến khoảng 12:00 trưa thì tụi mình quay trở lại gaakura để tiếp tục di chuyển đến một địa điểm tham quan khác đó là chùa Hokoki. Để đến được địa điểm đó thì tụi mình cần phải đi xe buýt mà ở trước G Kamakura ấy thì lại có rất là nhiều trạm xe buýt được đánh theo số thứ tự. Mình lại quên không tìm hiểu trước. Thế nên là kiểu phải đi hết một vòng thì mới tìm được đúng cái điểm lên xe đúng. Thì đó là điểm lên xe số 4 với các tuyến xe là 23, 24 và 36. Và nó sẽ đi đến trạm có tên là Joị. Và sau khoảng 15 phút thì tụi mình đã đến nơi. Cái ấn tượng đầu tiên là ngay từ đoạn đường đi vào ấy, bở không khí ở đây nó đã khác hẳn. Cảm giác nó rất an yên, nhẹ nhàng. Nó không quá ổn ào hay là đông đúc như chỗ tượng Phật lúc nãy. Cũng có thể là do tụi mình đi vào giữa trưa nên là khách tham quan cũng giảm bất phần nào. Và mình nghĩ là thường thì mọi người sẽ ưu tiên đi những nơi nổi tiếng hơn ở Camakra nếu lần đầu đến du lịch. Ví dụ như là tượng Phật này và một ngôi đền rất là nổi tiếng mà chiều nay tụi mình sẽ ghé qua. Còn với chùa Hokokuji này thì mình nghĩ là sẽ không quá là đông á. Lý do mà tụi mình ghé thăm chùa Hokokuji đó là bởi vì ngôi chùa này rất là nổi tiếng với khu rừng tre cực kỳ đẹp và yên tĩnh ở phía sau. Từ ngoài cổng chùa thì tụi mình đi bộ vào khoảng 50 m rồi đi lên bậc thang. Ở đây có vài ngôi chùa nhỏ cùng với những hàng cây hoành đảo rất là lớn và đang bắt đầu nở hoa. Vé vào cổng khu rừng tre là 400 yên và nếu muốn được trải nghiệm thêm nghi thức uống mcha thì sẽ trả phí là 600 yên, tổng là 1000 yên. Tụi mình thì cũng chỉ muốn dạo quanh khu rừng một chút, thế nên là chỉ mua vé vào cửa thôi. [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Mát thế. Cái việc đi vào rừng tre tham quan giữa trưa thực sự là một quyết định đúng đắn vì buổi trưa hôm nay trời cũng nắng và nóng. Đúng là kiểu đi tránh nắng đó. Bộ không khí ở đây rất là mát mẻ, trong lành và cực kỳ yên tĩnh. Tụi mình đi dạo chậm rãi dưới tán tre, lắng nghe âm thanh của thiên nhiên, ngắm nhìn những tia sáng lấp lánh xuyên qua những hàng che thẳng tắp. Đây thực sự là một chuyến đi dạo chữa lành. Cảm giác như mệt mỏi cũng được cuốn trôi đi hết luôn. Nếu mọi người đang tìm một nơi để trốn khỏi sự ồn ào và tận hưởng một chút bình yên ở Kamakura thì nhất định đừng bỏ qua Hokokuji nhé. Trưa nay tụi mình ăn ở một quán có tên là Wasai Yakura ở khu phố Komachi gần ga Kamakura. Mình biết đến quán này nhờ xem vlog của một chị YouTuber người Nhật thì quán này nổi tiếng với món cá Namashi đạt sự là cá mòi tươi. Nhưng mà vì tụi mình đến muộn thế nên là hết mất Namidas rồi. À tụi mình cứ chọn set nào trông ngon ngon mà nhiều món coi như là để tự thưởng cho bản thân sau một buổi sáng đi bộ tích cực. Và đây là set cơm trưa của tụi mình. Trời ơi trông ngon quá. Moi có một tô cơm cá con shirasidom này, có tempura này, có sashimi này. Cái nào cũng rất là hấp dẫn luôn áakimas. [âm nhạc] Cạnh ga Kamakura có một khu phố rất là sầm uất có tên là Komachido. Đị đây là nơi lý tưởng để mọi người khám phá các món ăn và đặc sản địa phương. Dọc theo phố là những cửa hàng nhỏ xinh bán đủ các thứ từ đồ ăn vặt đến quả lưu niệm và đặc biệt là những tiệm ăn chuyên về Shirasư. Ví dụ như quán Wasai Yakura mà tụi mình vừa mới ăn lúc nãy. Cơ mà các cửa hàng khu vố này thường phải sau 10:00 sáng thì mới mở nên là nếu bạn có đến sớm quá mà dạo quanh phố Kachi ý thì sẽ thấy vắng vẻ chẳng có gì. Nên là tranh thủ lúc còn sớm thì đi tàu Enoden ngắm biển ngắm tượng Phật rồi tầm trưa chiều thì hãng quay lại đây để dạo chơi và ăn uống nha. Và địa điểm tham con cuối cùng mà tụi mình ghé qua ở Kamakura đó là đền Jiruga Hachimangu, một trong những ngôi đền nổi tiếng và quan trọng nhất ở đây. Ngôi đền này được xây dựng vào thế kỷ thứ 12 và là nơi thờ Hachimangu, vị thần bảo vệ của các samurai, đặc biệt là của gia tộc Minamoto cũng chính là gia tộc đã thành lập mạc phủ Kamakura. Đại khái về lịch sử là như vậy đó. Khuôn viên của ngôi đền rất là rộng lớn và điểm đặc biệt nhất mình thấy ở đây đó là con đường dẫn vào đền với những hàng cây tùng xanh mát tạo nên không gian rất là dễ chịu. Mình đã đến ngôi đền này trên dưới năm lần nhìn chung là cũng cảm thấy khá là quen thuộc với bầu không khí ở nơi đây. Còn với một người lần đầu được đến một ngôi đền lớn ở Nhật Bản như nàng thì sẽ có những thứ liên quan đến văn hóa và nghi thức Nhật mà nàng cũng nên biết một chút. Đầu tiên là nghi thức rửa tay và miệng gọi làia là một phần quan trọng trong việc thanh tẩy trước khi vào đền. nhằm thể hiện sự tôn kính và làm sạch tâm hồn. Thế rồi khi cầu khấn thì trước tiên ta sẽ thả một đống xu năm yên. Lý do người ta chọn năm yên để cúng dường đó là bởi vì năm yên trong tiếng Nhật phát âm là go. Và từ này nó cũng có nghĩa là sự may mắn. Khi thực hiện nghi lễ vái trào thì trước hết sẽ phải cúi đầu vái hai lần sau đó vỗ tay hai lần và cầu nguyện. Đến khi cầu nguyện xong thì sẽ cúi đầu và bái thêm một lần nữa. Thật ra thì mình nghĩ với khách du lịch nước ngoài ấ thì những nghi lễ truyền thống của Nhật ở đền thờ nó không phải là một điều bắt buộc phải làm. Thế nên là mình chia sẻ ở đây để mọi người biết thêm. Nhưng mà nếu mà làm được theo thì cũng rất là tuyệt á. Và đã đến đền thờ thì không thể không nhắc đến một việc đó là bốc quẻ may mắn tiếng Nhật là Omiki. Mình cũng khá là bất ngờ khi mà ở đền thờ Zgao Khachimang này họ có cả Omikuji bằng tiếng Anh. Như vậy thì khách du lịch có thể dễ dàng trải nghiệm được hoạt động bói may này. Cả hai đứa tụi mình đều bốc trúng những tờ có kết quả là kichi tức là tốt. Chia sẻ thêm với mọi người thì hồi xưa vào năm 2016 mình từng đến đây bốc Omikuji và bốc phải ky tức là xấu. Và trùng hợp thay là từ 2016 thì mình gặp phải biến cố sức khỏe. Đó đơn thuần chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là do thần linh sắp đặt trước. Thủ thật mình cũng không rõ lắm. Nếu có dịp đến đây hoặc là đến các đền thờ ở Nhật thì các bạn hãy thử Omikuji nha. Mình nghĩ đây sẽ là một cái trải nghiệm thú vị và giúp bạn hiểu thêm về một phần của tỉnh ngưỡng và văn hóa nơi đây. Trước khi quay trở lại ga Kamakura để về Yokohama, tụi mình ghé vào tiệm trà Momijichaya để ăn kem. Ở đây thì bạn có thể mua mang đi vừa đi vừa ăn hoặc cũng có thể chọn vào bên trong quán để ngồi ăn uống nghỉ ngơi. Hôm nay thì tụi mình chắc đi phải được gần 15.000 Nhìn bước chân. Rồi đến tầm này là cũng oải rồi. Thế nên là có chỗ nào mà được ngồi là không suy nghĩ gì nhiều. Ngồi luôn. Nàng gọi kem mcha. Mình thì thật ra là cũng không mặn mà với kem lắm. Thế nên là mình gọi một bát chè mochi đậu đỏ. Và có vẻ như kem mcha ở đây thì rất là ngon và rất đậm vị m cha phù hợp với khẩu vị và mong muốn của nàng á. [âm nhạc] Ngon hả? Ngon vãi. Nó siêu đậm mắ cha luôn ý. mà không bị ngọt. Còn gì tuyệt hơn khi được kết thúc chuyến đi chơi một ngày dài bằng một thứ thật là ngọt ngào như là kem maa phải không nào? Khi ngồi xem lại những thước phim này, tụi mình đều đồng ý với nhau một điều rằng kỷ niệm lấp lánh và trọn vẹn nhất trong chuyến đi Nhật này chắc chắn là ngày tụi mình đến Kamakura, một nơi vừa có núi vừa có biển an lành, bình yên và đẹp đẽ. Kamakura không ồn ào náo nhiệt nhưng mà cũng không quá lặng yên. Mọi thứ ở đó cứ thơ thần và điện ảnh vô cùng. Trời ơi, nó thơ từ cung đường tàu. Có mấy con đường vắng vẻ nhỏ xinh. Có những toa tàu màu xanh lá chạy ngang đường biển. Chuông kêu leng keng, nước biển xanh ngắt, đứng từ xa đã thấy blinh blinh rồi. Mình cứ ngỡ như là đi lạc vào một bộ phim repl nào đấy. Cảm giác nhỏ bé giữa thành phố này làm mình cứ thấy thổn thức, tim đập rộn ràng, bịch bịch bịch bịch ý. Mắt mở to để nhìn ngắm nhưng mà thật ra trong lòng đã xỉu mấy lần rồi. Ngày hôm ấy cũng khá là trộm vía là cả hai đứa mình đều khỏe de từ sáng đến chiều. Thời tiết siêu đẹp, siêu yêu, ăn cái gì cũng ngon, xong là tối về ngủ ngáy khò khó siêu hạnh phúc luôn. Và vlog về một ngày đi chờ ở thành phố Kamakura của tụi mình xin phép được kết thúc tại đây. Cảm ơn mọi người đã xem đến hết vlog này và hẹn gặp lại mọi người trong những tập vlog du lịch Nhật Bản tiếp theo nha. Đ Tô [âm nhạc] có sự [âm nhạc] quyệt mở tung cửa sổ đón anh mặt trời lại một ngày mới đã ghe trong tôi. ơi đón anh mà trời ơi lạnh thế ăn mì tôm thôi breakfast today ăn mì tôm hôm nay trời mưa nên là sẽ đi tìm một số hoạt động mà có thể enjoy trong nhà ví dụ như đi cà phê đi bà tàng thì tạm ơn sên ừ bây giờ thì mình sẽ đi gửi đồ nĩa là mình sẽ gửi trước hai cái vali đi lên Tokyo ở nhà mẹ host. Như vậy thì à lúc mà đi Osaka ngày mai thì bọn mình mỗi người chỉ cần xách một cái vali thôi. Nên là bọn mình sang Nhật xong mua thêm cái vali nữa để mua đồ quá lưu niệm rất là lặn ấy. Cho nên là bây giờ đang có ba cái vali to và một cái vali nhỏ thì mình quyết định là sẽ gửi một cái vali to và một cái vali nhỏ lên a trên ở Tokyo trước. À về cách gửi thì mình sẽ gửi bằng thạc chưa pin ở comini. Đây là cách mà rất nhiều người tại vì là các người nước ngoài, những người nước ngoài sử dụng khi mà họ đến Nhật xong th mình đấy đến Nhật xong rồi là họ kiểu như không muốn xách đồ nặng ấy thì họ sẽ ra à các cửa hàng tiện lợi và họ sẽ gửi à vali đến trực tiếp khách sạn của họ. Thì thựt ra mình chưa dùng cái cách này bao giờ cho nên hôm nay sẽ là một cái trải nghiệm mới đối với bản thân mình. Ok, let’s go. Hôm nay lạnh phết các bạn ạ. Trời thì cũng mưa nhỏ thôi. Thật ra không dùng ô cũng được nhưng mà nó bây giờ nhỉ? Thôi thì dùng ô vậy nhưng mà chắc là không quay được. Thì thì hẹn gặp lại các bạn ở phần vịt store nhé. Nói về dịch vụ chuyển phát nhanh ở thì mình nghĩ đây là một phương thức rất là tiện lợi để chuyển hành lý, đặc biệt là khi đi du lịch. Ví dụ nếu mà bạn không muốn phải kéo chiếc vali cổng kềnh từ sân bay về khách sạn thì bạn có thể tìm đến cửa hàng tiện lợi ở sân bay để làm thủ tục gửi vali về thẳng khách sạn. Hoặc là giống như mình thì mình đem vali ra một cái cửa hàng tiện lợi ở gần nhà để gửi đến một địa điểm khác ở thành phố khác. Thật ra thì hôm nay cũng là lần đầu tiên mà mình được trải nghiệm dịch vụ này và để mình chia sẻ một chút về cách gửi vali qua T Cubin ở cửa hạng tề lợi nhá. Đầu tiên là bạn chuẩn bị cái vali cần gửi. Thường thì họ sẽ quy định vali có kích thước tối đa là 160 cm. Tức là tổng chiều dài, chiều rộng và chiều cao nó phải nhỏ hơn hoặc bằng 160 cm và nặng không quá 25 cân. Xong thì bạn nên vali ra một cái cửa hàng tiện lợi ở gần chỗ ở. Ví dụ như là Family Mar, 7-Eleven hay là Lawon. Bạn đến quầy và nói với nhân viên là tức là tôi muốn gửi chuyển phát nhanh. Hoặc không thì cứ nói cái keyword thật cin là họ hiểu ngay thôi. Nhân viên sẽ phát cho bạn một cái phiếu trông nó như thế này. Và tùy vào cái phương thức thanh toán, ví dụ như là người gửi trả tiền trước hay là người nhận trả tiền sau thì bạn sẽ nhận được phiếu với màu sắc khác nhau. Ở đây thì mình là người trả tiền nên được nhận phiếu màu hồng. Ở trên phiếu thì mình sẽ ghi một số thông tin cần thiết như là địa chỉ người nhận, địa chỉ người gửi, chọn ngày giao và thời gian giao. Và nội dung hàng hóa ở đây là suit case. Mình gửi cho mẹ host người Nhật thế nên là mình sẽ ghi tên của mẹ, số điện thoại và địa chỉ nhà mẹ ở Tokyo. Còn về phần mình thì mình ghi địa chỉ hôm ở và số điện thoại của chị chủ luôn để vòng là nếu mà vali có bị thất lạc thì bên dịch vụ họ sẽ gọi cho chị ý. Cái này thì mình đã nhắn xin phép chị vì cái EC mà mình đang dùng ở bên Nhật ấy nó lại không có số điện thoại. Viết phiếu xong thì mình đưa cho nhân viên rồi họ sẽ báo giá để mình trải tiến thôi. Chi phí chuyển phát từ Yokohaba lên Tokyo cho hai chiếc vali này là khoảng 3500 yên cũng không hẳn là rẻ cơ mà. Vù lại thì mình không phải tự xách vali lên Tokyo để gửi tận tay cho mẹ host và chuyến lý Osaka ngày mai của mình. Nhớ thế mà cũng sẽ nhẹ nhàng hơn rất là nhiều. Ok, cứ đổi xong rồi về home thôi. Có một cái thú vị là hôm nay cái chỗ Family Mar ở gần home của mình ấy thì có hai bạn nhân viên đều là người Việt Nam có một tên trồ thì hình như là cũng là người nước ngoài nhưng mà chắc là lâu năm ấy cho nên được lên làm tên trồ ấy. Thì à nói chung là trong đấy có một bạn là thấy bảo mới làm ở Family P hai hôm nay coi nhà được trải nghiệm luôn học luôn cái cách làm à coi như nhà là dịch vụ nhận gửi đồ tub pin ở Family M đó. Và bạn ấy có biết mình c ơ ơ hôm trước em vừa thấy anh cưới và bây giờ đang ở Nhật đấy. Bảo mình bảo đang đi đang đi Holly Moon. Đó thì nói chung là đã hoàn thành xong cái công việc cũng khá là quan trọng. À bây giờ thì sẽ về hôm chờ nàng get ready xong thì chúng mình sẽ đi chơi. Hôm nay trời mưa cho nên là mưa mà còn lạnh nữa. Ấ [âm nhạc] ơ cái này dùng thế nào? Makeup makeup. Con mình mới mua cái này ba thỏi son của Into [âm nhạc] You. Sue dàn băng dịch kỹ quá không thể khui được. Trời ơi bé xíu dạ này mình rất chăm chỉ đánh nền bởi vì mình mới mua cái kem nìn này trời ơi đánh siêu thích siêu thích 100 điểm 100 điểm mọi người chờ mình biến hình [âm nhạc] nhá bình bắc bắc [âm nhạc] bù png bắm [âm nhạc] B mở cửa đi. [âm nhạc] Wow. Ui lạnh đấy. Lạnh cực lạnh run. đã đi rồi. Ôi này mà có một cái khăn để chùm vào cái cổ và cái mặt thì ấm biết bao nhiêu. Lạnh thế này màu bàn phă à unicro chứ nhở. Ui đấy anh có áo to cổ khác mang cái dự cao cổ đi hết. Chỉ có cái cổ cao này thôi. Sau những ngày dậy sớm liên tục để đi chơi thì hôm nay tụi mình bắt đầu buổi sáng một cách chậm rãi hơn. Ở nhà ăn mì tôm, bật tivi theo dõi thời tiết ở Yokohama. Rồi mình thì đi gửi Vali ở Combini, nàng thì ở nhà get ready thật là cẩn thận. Để rồi lúc này đã là 12:00 trưa, tụi mình mới rời khỏi hôm để đi chơi. Trưa nay thì tụi mình sẽ đi ăn ở khu phố Trung Hoa chư c gậy và để đến được đó thì tụi mình sẽ đi xe buýt từ trạm có tên là Akibon cách hôm khoảng 10 phút đi bộ. Mặc dù hôm nay là ngày thứ bảy cuối tuần nhưng mà xe buýt lại rất là vắng vẻ. Chắc là mọi người vẫn đi tảo điện nhiều hơn và cũng có thể hôm nay trời mưa và lạnh nên không nhiều người đi ra ngoài chơi á. Tụi mình xuống xe ở trạm Minato cũng là điểm rừng cuối cùng của tuyến xe buýt. Từ đây thì tụi mình sẽ đi bộ khoảng 15 phút để đến khu phố Trung Hoa. Và ở trên đường đi này thì tụi mình sẽ đi qua sân vận động Yokohama là một sân vận động bóng chầy có đổi chủ sân là Yokohama Dina B Stars thuộc giải bóng chầy chuyên nghiệp Nhật Bản. Đây cũng là nơi đã tổ chức rất là nhiều buổi hòa nhạc lớn của các nghệ sĩ quốc tế như là Michael Jackson này, Madonna và các nhóm nhạc Nhật Bản như là AKB 48, Hinataj Zaka 46. Hôm nay thì hình như là có trận bóng chầy thế nên là có nhiều người đến sân vận động để xem và cổ vũ cho đội chủ nhà dưới tiết trời mưa lạnh. Ngay cạnh sân vận động Yokohama là cả một vườn hoa TP đang chuẩn bị nở với rất là nhiều màu sắc. Cùng trong khuôn viên của sân vận động thì có công viên Yokohama với những cây hoa anh đào màu hồng đậm đang nở rội. Nhưng mình tìm hiểu thì đây là Yokohama Hizakura, một giống anh đào đặc trưng của thành phố Yokohama có màu hồng đậm và thường thì nở vào giữa đến cuối tháng ba. Từ hôm sang đây, tụi mình chủ yếu được ngắm hoa anh đảo ở gần sông Oka gần hôm. Đó là loại hoa Some Yoshino với màu trắng pha hồng nhạt. Còn hoa màu hồng đậm như là hoa Yokohama Hizakura này thì hôm nay là lần đầu tiên tụi mình được thấy. Chù vài tấm ảnh check in với cây ho anh đảo ở công viên Yokohama cùng tụi mình nhé. Tình hình là trời mưa bắt đầu nặng hạt hơn mà chiếc ô tụi mình đang cầm trên tay lại bị nhỏ quá nên chắc phải ghé vào combini để mua trong suốt cái loại to hơn thôi. Chào mừng đến với phố Trung Hoa Nhí Hào Ma. Phố Trung Hoa ở Yokohama tiếng Nhật là Yokohama Chu Kagagai chính là phố Trung Hoa lớn nhất Nhật Bản và cũng là một trong những phố tàu lớn nhất thế giới. Khu phố này được hình thành từ cuối thế kỷ thứ 19 khi mà cả Yokohama mở cửa giao thương quốc tế. Từ đó đến nay thì nơi đây trở thành một biểu tượng giao thoa văn hóa giữa Nhật Bản và Trung Quốc. Với mỗi lối vào khu phố sẽ có những chiếc cổng theo phong cách kiến trúc truyền thống của Trung Hoa với mái ngói cong, họa tiết rồng phượng và được trang trí bằng màu đỏ, xanh vàng rực rỡ. Đây chắc chắn là một địa điểm chụp ảnh check in không thể bỏ qua khi mà đến phố Trung Hoa mọi người nha. Ở đây thì chỉ trong phạm vi 500 m² đã có tới trên dưới 600 nhà hàng và cửa tiệm đủ loại từ đimm xăm, bánh bao, mì xào đến các món tráng miệng và cả trà sữa nữa. Vì là ngày cuối tuần nên là có rất nhiều khách du lịch cũng như là khách nhật đến đây tham quan và đi ăn uống. Mà trời còn mưa nữa nên quay sang đâu cũng chỉ toàn thấy ô với ô. Đi lại cũng hơi khó khăn một chút. Từ mình đi qua mấy tiệm bán đồ ăn thấy sáp hàng đông lắm. Chắc là ngon nhưng mà hai đứ lúc này đói rồi mà cũng ngại đi lại ở chốn đông người nên đã ghé vào một cửa hàng buffet có tên là Cari Hen giá buffet một người là 2480 yên còn vào cuối tuần là 2980 yên. Tụi mình có gọi thử mấy món đặc trưng như là dim xăm đậu phụ suấtt cay thịt lợn xào, vịt nướng hay là há cảo chiên. Về mặt thẩm mỹ thì trông nó cũng ổn mà ăn cũng ngon á. Thật ra thì sau bữa ăn này tụi mình mới lên Google để xem thử review thì thấy bị đánh giá thấp lắm. chỉ có 2,2/ên/5 thôi á, siêu thấp luôn ấy. Thì mình nghĩ một phần có thể là do tác phong của nhân viên ở đây á, kiểu họ đều là người Trung nên có thái độ sẽ không được thân thiện và niềm nở như người Nhật. Lúc tụi mình đứng trước quán và xem menu buffet thì mình có hỏi anh nhân viên đứng đó là kiểu cuối tuần thì giá nó sẽ như thế nào? Thì anh ấy trả lời với một tông giọng rất là ngang kiểu kiểu như vậy. Cơ mà như lúc tụi mình chọn quán ăn này ấ thì mình cũng không kỳ vọng gì nhiều về cả đồ ăn lẫn dịch vụ á nên mình thấy cũng ổn. Nếu chấm điểm thì tụi mình sẽ chấm khoảng 3,8/ên5. Nếu bạn có nhiều thời gian để tham quan khu phố Trung Hoa thì các bạn có thể tìm hiểu trước xem quán nào ngon, được mọi người review tích cực thì có thể đi ăn ở đó. Còn nếu bạn không quá quan tâm đến chuyện nhất định phải ăn ở chỗ này chỗ kia theo lời chỉ dẫn ở trên mạng thì các bạn cũng có thể ghé qua tiệm K Hunen mà tụi mình vừa ăn chơi ở đây nhá. À nhưng mà thế thì lại thành nhất định phải đi ăn ở quán mà Kira và Bảo Ly đã đi ăn mất rồi. Anyway tùy mọi người nhá. Ăn trưa xong thì tụi mình đi bộaga motomachichu kagải cách chừng 5 phút đi bộ. Tuy chỉ là 5 phút thôi nhưng mà dưới cái thời tiết mưa lạnh run người thế này thì chỉ muốn được đi thật nhanh để xuống hầm chú mưa và dưới đây thì cũng ấm áp hơn rất là nhiều. Motomachu Kagay cũng là ga cuối cùng của tuyến tàu Minatomi Nhiuichi đi từ ga Yokama xuống. Giờ thì tụi mình sẽ lên tàu để đi đến ga Minatomi đại. Đây cũng là ga tàu mà gắn bó với rất nhiều kỷ niệm nằm trong top ba ga tàu mình đi đến thường xuyên nhất hồi còn du học ở Yokohama. Đó là bởi vì hồi trước mình từng đi làm thêm tại một quán sushi ở trong trung tâm thương mại Mariz có lối vào ở ngay bên trong ga tàu. Mình từng làm ở quán đó trong hơn nửa năm, chủ yếu là làm vào ca tối từ 7:00 đến 11:00 đêm. Ngoài ra thì đây cũng là ga tàu gần quán cà phê Starbucks mình hay đến và bây giờ thì tụi mình đang đi bộ ra đó. Nói về lý do vì sao tiệm cà phê Starbucks đó lại đặc biệt đối với cá nhân mình thì đó là bởi vì trong suốt những năm tháng du học cuối cùng của Nhật, mình rất hay ra đó để ngồi học bài, viết luận văn rồi đọc sách và đó cũng là nơi mà cái tên vì Hà Nội cam được ra đời. Chào mừng các bạn đến với Stay Starbucks Minato M, quán ruột của mình thời còn là dư học sinh. Như mọi người có thể thấy thì đây là một tiệm cà phê sách, phía tay phải là Starbucks, còn góc trong của tòa nhà là hiệu sách Stay. Cái hay ở đây đó chính là việc bạn có thể chọn bất kỳ một cuốn sách nào ở trên kệ và đem ra bản để vừa đọc vừa uống cà phê. Đến lúc nào không đọc nữa thì cắt sách về vị trí cũ là được. Mình từng là một người rất là cách đọc sách cho đến khi mình biết đến quán cà phê này. Và cái việc được tự mình khám phá và tự tìm sách để đọc thay vì bị ai đó ép đọc đối với mình đó là một bước ngoặt giúp mình trở thành một người thích đọc sách. Ở đây thì có rất nhiều đầu sách, đặc biệt là sách Phát triển bản thân. Mình nhớ là mình đã đọc trên dưới 10 cuốn sách SH Pháp ở đây trong nửa năm cuối ở Nhật hồi còn là sinh viên. Và tất cả đều là đọc miễn phí vì mình không mua sách. Mà hầu hết ngày nào cũng đến đây gọi một cốc trào hoa cúc kamai và đọc những cuốn sách mình đang đọc. Giờ mình đến đây nhiều đến mức mà các bạn nhân viên Starbucks còn đặt tên cho mình là Kamomi rửa rằng tức là Mr. Kamomai. Không gian bên trong tiệm Starbucks vẫn như vậy, gần như không có sự thay đổi đáng kể nào. Nhưng mà những người bạn nhân viên mình thường trò chuyện hồi xưa thì không còn làm ở đây nữa vì đa phần đều là các bạn sinh viên đi làm thêm và họ sẽ làm ở Starbucks trong khoảng 3 đến 4 năm cho đến khi họ tốt nghiệp ra trường. Tụi mình chọn được một chỗ bàn cao đối diện tấm kính cửa sổ. Hai đứa ngồi đêm một lúc, Nhâm Nhi cốc cà mô mai lê và ngắm nhìn trời mưa ở bên ngoài. Lúc uống cà phê thì nàng gặp phải một chút sự cố. Đó là cái chiếc nắp của cốc bị đóng không chặt. Thế nên là lúc uống thì nó bị nhỏ giọt xuống áo phao. Trước khi uống mọi người nhớ check xem là cái nắp của cốc Starbucks có được đóng chặt hay không nhé. Ngồi đây thích lắm mọi người ạ. Không gian rộng rãi, có nhiều chỗ để ngồi mà không bị ồn quá, rất là phù hợp để học và làm việc. Chưa kể là có cả một hiệu sách ở bên cạnh để bạn có thể chạy sang ngó nghiêng, chọn một cuốn để ngồi đọc free. Mình kể lại cho Ly câu chuyện về cái tên vì Hà Nội Camomai. Đại khái là đợt cuối năm BN đại học khi mà đã hoàn thành xong luận văn tốt nghiệp ấy thì mình hay ra đây để ngồi đọc sách và viết nhật ký trên sổ tay. Lúc đó có một người bạn của mình đã gợi ý mình viết blog và sau khi tìm hiểu về cách tạo blog trên nền tảng WordPress thì mình đã lập một kênh blog cá nhân với tên ban đầu là Camom Hà Nội. Hồi đó mình nghĩ ra cái tên này nhanh lắm. Mình hay cầm theo bình Starbucks Hà Nội mình mua ở Việt Nam để đựng trà hoa cúc nên là cái lúc mà phải suy nghĩ xem là nên đặt tên blog là gì thì mình chỉ mất chưa đầy 5 phút để chốt ngay cái tên Camoom Mai Hà Nội. Rồi sau đó thì đổi thành vì Hà Nội Camo vì hồi đó mình có biết đến một số kênh blog cũng bắt đầu với chữ gì. Ví dụ như là The Minimalist hay là The Present Writer của chị Chí Nguyễn. Trước khi giới cà phê thì tụi mình mỗi đứa chọn một cuốn sách để môn làm kỷ niệm cũng như là để đọc. Nàng chọn cuốn Handy Japanese Conversation để học giao tiếp đến Nhật. Còn mình thì chọn quần có tiếp đề là Saikiono gayokugo tạm dịch là phương pháp học ngoại ngữ hiệu quả nhất. Tác giả là Kazu Languages, một YouTuber người Nhật nói được 12 từ tiếng rất là nổi trên nền tảng Omigo. Các bạn có thể xem video của bạn ý ở trên YouTube nha. Rất là truyền cảm hứng luôn. [âm nhạc] Đi cà phê xong thì tụi mình ghé sang Uniclo ở trong trung tâm thương mại Mark I để mua thêm một ít đồ ấm mặc cho chuyến đi Osaka ngày mai. Xem dự báo thời tiết thì thấy vùng Cai mấy ngày tới lạnh chỉ còn 5° C thế nên là cũng phải tìm mấy chiếc áo dày xíu. Cơ mà cái mà tụi mình cần nhất thì lại không có đó là khăn quàng. Nhân viên ở Uniclo bảo là bước vào mùa xuân rồi, thế nên là họ không trưng bày khăn len, khăn quàng cổ nữa bạn nào đi Nhật mùa hoa anh đảo thì cân nhắc mang theo khăn ấm nhá. Quần áo ấm thì bên này bán vẫn rất nhiều nhưng mà khăn len, mũ len rồi găng tay thì có khả năng là sẽ không có nên tốt nhất là tự mang đi ha. Đề phòng có những ngày mưa lạnh bất trợt như hôm nay chẳng [âm nhạc] hạn. Lúc này là 4:30 chiều. Kế hoạch tiếp theo của tụi mình đó là đi tắm ông Sên. Ở Minato Mirai thì có một nơi tắm ông Sên rất là nổi tiếng có tên là Yokohama Mano Club. Cách chỗ tụi mình đang đứng tầm 15 phút đi bộ. Lúc đầu tụi mình đi bắt taxi vì thấy trời mưa lạnh nhưng mà đừng mãi không thấy taxi nào đi qua nên là thôi chỉ qua đi bộ. Vừa đi bộ vừa ngắm cảnh và những tòa nhà xung quanh. Phía tay phải đây là bảo tàng nghệ thuật Yokohama được biết đến với kiến trúc ấn tượng và bộ sưu tập nghệ thuật phong phú. Tụi mình đi thẳng về hướng ra cảng biển Minato Mirai, đi qua một cây cầu nối để đến quảng trường Yoyo nằm ở giữa Landm Plaza và Queen Square Yokohama. Ở đây có một công trình kiến trúc rất là độc đáo. Đây là một tác phẩm nghệ thuật công cộng nổi bật tại khu vực Minatomi được làm từ thép không rỉ cao khoảng 17 m và có một cái tên cũng rất là đặc biệt đó là Mok Mok wak Yokoama Yoyo. Như mình có tìm hiểu thêm ấy thì tác phẩm nghệ thuật này còn được thiết kế để giảm thiểu ảnh hưởng của gió mạnh giữa các tòa nhà cao tầng trong khu vực. Giờ mình mới biết luôn bảo sao lúc đó đi lại giữa mấy tòa nhà cao tầng mà lại không cảm thấy có cơn gió mạnh nào á. Tụi mình đi vào bên trong tòa nhà Queen Square. Khuôn viên bên trong rất là đẹp, kiểu nó giống như một con phố ở bên trong tòa nhà ấy. Ở đây thì có một góc view hướng ra đu quay Cosmo Clock 21 cũng rất là đẹp, có thể ngắm nhìn toàn cảnh công viên Cosmo World ở ngay phía bên kia mặt đường. Mà trời lạnh thế này sao vẫn có mấy bạn chơi trò mạo hiểm nhỉ? Tụi mình đi men theo con đường Sakuradori. Trước mặt kia là khách sạn Intercontinental Yokohama Grand có hình dạng giống như một cánh buồm đang căng gió. Đây cũng là một tòa nhà biểu tượng ở càng biển Minatomi kiểu nhìn phát là biết ngay Yokohama ấy. Và đằng kia chính là Yokohama Mano Club, một khu tổ hợp và spa lớn nhất ở Minato Mirai. Trong suốt 4 năm du học ở Nhật thì mình cũng chưa từng đặt chân đến đây vì mình thường hay đi ôn ở gần nhà. Cứ ngỡ là sẽ được enjoy một buổi chiều thật là ấm áp ở trong ông rên. Nhưng mà vừa lên tới sảnh thì tụi mình quay xe ra về luôn vì có quá đông khách đến đây. Và với một người chưa bao giờ trải nghiệm tắm ông xên kiểu nhật như nàng mà lại đi tắm một chốn đông người thì cũng rất là ngại ấy nên là thôi đành lỡ hẹn. Tụi mình đi bộ sang công viên Hoa Anh Đào ở bên cạnh để đi dạo chụp ảnh một chút, sau đó thì lại đi bộ hướng về ga [âm nhạc] Sakuragicho. Mình quyết định là mua vé đi Cap Treo Yokohama Eabin. Giá vé là 1000 yên một chiều cho một người. Đây cũng là lần đầu mình được trải nghiệm đi cáp treo này. Bởi cái hồi mà mình còn đi du học thì cáp treo này nó vẫn chưa được khánh thành á. Thật ra con đường ở phía dưới nối liền Minomi và Gas Sakuragito cũng rất là đẹp với hàng cây hoanh đảo nở rộ hai bên. Cơ mà trời mưa và cũng lạnh nữa. Thế nên đi cáp treo là sự lựa chọn hợp lý. [âm nhạc] Ờ ở bên này thì bên trong này cũng êm [âm nhạc] [Tiếng cười] [âm nhạc] phết. Ok ok. Không được. Đẹp không? Đẹp quá. Ngồi trên cáp treo, tụi mình thấy được toàn cảnh khu vực cảng biển Minatomidai từ trên cao. Những công trình biểu tượng như vòng quay Cosmo Clock, tòa nhà Landm và cả những địa điểm mà tụi mình vẫn chưa có dịp ghé qua như là nhà gạch đỏ Acaringa hay là bảo tàng M Cup Noodles. Và hành trình của tụi mình tại Yokama cũng được khép lại bằng chính chuyến đi trên chiếc Yokama Air Cabin này. Một hành trình tuy hơi ngắn ngủi nhưng lại đong đầy cảm xúc. Khi cabin lơ lường giữa không trung, nhìn xuống thành phố và những con đường đã trở nên quen thuộc, tụi mình như đang nhìn lại tất cả những kỷ niệm đẹp trong năm ngày vừa rồi. Từ những buổi sáng sớm dạo bước ngắm hoa anh đào bên sông Oka đến những buổi chiều tối hòa mình vào không khí nhỏ nhịp ở thành phố, Yokama đã để lại trong tim tụi mình một điều gì đó rất là riêng, vừa hiện đại, vừa trầm lắng, vừa gần gũi như một người bạn cũ. Cũng đúng thôi, 7 năm rồi mình mới được gặp lại Yokohama mà. Chào tạm biệt Yokohama và cảm ơn tất cả những điều tuyệt vời ở nơi đây. [âm nhạc] Đi học đi học muộn rồi. Chạy thôi. Nếu đã xem đến đây hẳn là các bạn sẽ thắc mắc rằng vlog ngày thứ tư ở đâu và tại sao vlog ngày thứ tư lại để ở sau vlog ngày thứ năm. Câu trả lời đó là bởi vì tụi mình gần như không quay gì vào ngày thứ tư ở Yokohama. Hôm đó chơi rất là đẹp và cũng nắng nóng nữa. Tụi mình rời khỏi nhà lúc 11 gi để đi đến một nơi rất là quen thuộc đối với Kira. Đó chính là trường đại học Quốc lập Yokohama. Yokoakok Kiriak. Ngôi trường mà mình đã du học 4 năm đại học cách đây gần 10 năm. Ban đầu thì mình tính là quay vlog ngày hôm đó cơ mà vì một vài lý do mà mình quyết định là sẽ không quay nữa. Thay vào đó là chỉ chụp ảnh và quay một vài tư liệu gọi là để lưu giữ kỷ niệm thôi. Khi bước đến cổng trường, một cảm giác hoài niệm chợt hiện lên trong tâm trí mình. Những hàng cây xanh, những bậc thang hay những tòa nhà giảng đường nơi mình từng đi học hàng ngày. Mọi thứ trông vẫn y nguyên như vậy, cứ như thể hôm qua mình vẫn đang còn đi học ở đây vậy. Cây hoa anh đào phía trước tòa giảng đường sinh viên nay đã nở rộ. Chỉ ngồi ngắm nhìn thôi mà tự dưng thấy bồi hồi sao xuyến. Mình dẫn nàng đi dạo xung quanh khuôn viên của trường, từ hội trường sinh viên cho đến nhà ăn. Và cũng rất là may mắn khi được gặp một nhóm bạn sinh viên người Nhật chụp cho tụi mình một tấm ảnh kỷ niệm ở trước tấm đá biểu tượng của trường, nơi mình đã đứng để chụp ảnh kỷ yếu ở lễ tốt nghiệp 7 năm về trước. Mình cũng được gặp lại thầy Yokozawa, giáo sư hướng dẫn chương trình học thạc sĩ MBA mà mình từng tham gia tại trường Đại học Việt Nhật. được thầy tặng một cuốn tiểu thuyết hay mà thầy vừa mới đọc xong và được thầy mời đến văn phòng ngồi trò chuyện uống cà phê. Nhưng mà điểm nhấn đặc biệt nhất trong chuyến thăm trường lần này đó là khi tụi mình đi bộ ra quảng trường Yaah và ở đó tụi mình được thấy một cây hoanh đào rủ Shidare Zakura rất là to và đang nở rộ sao lại có một cây hoa anh đào đẹp như vậy ở trong khuôn viên của trường nhỉ? Đã thế ở dưới đó lại có một chiếc ghế gỗ dài có hình dáng như một chiếc giường. Cứ như thể đây là nơi để sinh viên có thể làm một giấc ngủ trưa dưới tán cây ho anh đào vậy. Thật tình cờ, ngày tuổi mình quay lại tham trường cũng đúng lúc trường đang tổ chức sự kiện chào đón tân sinh viên. Các bạn năm nhất chuẩn bị bước vào kỳ khai giảng tuần tới được các anh chị khóa chen dẫn đi tham quan khắp khuôn viên đại học. Nhìn khung cảnh ấy, mình chợt thấy lòng dâng lên bao hoài niệm. Thanh xuân có thể đã khép lại nhưng những ký ức ở W thì vẫn ở đây sống động như ngày nào. Cảm ơn W vì đã là một phần đẹp nhất trong tuổi trẻ của mình. Và cảm ơn các bạn đã xem hết chiếc vlog này. Hẹn gặp lại mọi người ở những vlog tiếp theo nhé. Đ
Đây là vlog tổng hợp về 5 ngày đầu tiên trong chuyến đi tuần trăng mật của tụi mình ở Nhật Bản, được cắt ghép từ 3 tập đầu tiên trong series Japan Vlog trên kênh @kiralydiaries Nếu bạn chưa xem thì có thể xem luôn trên kênh The Hanoi Chamomile này nhé — dài như một bộ phim luôn!
How to Turn On Captions with Auto-Translate:
Step 1: Click on the video settings and turn on “Vietnamese (auto-generated)” under CC (Closed Captions).
Step 2: Click on the CC settings again and select your preferred language using the “Auto-translate” option.
Step 3: Sit back and enjoy the video with subtitles in your language!
👋 FOLLOW ME
Blog: https://thehanoichamomile.com/
Instagram: https://www.instagram.com/kiranguyen__/
Facebook: https://www.facebook.com/thehanoichamomile
⏱ TIMESTAMP
0:00:00 – Intro tập 1
0:00:32 – Sân bay Nội Bài, eSIM điện thoại, lên máy bay
0:03:05 – Ngày 1, Sân bay Narita, Limousine Bus, YCAT Yokohama
0:05:54 – Ga Yokohama, mì Ramen, Yokohama Vivre, Onitsuka Tiger
0:09:52 – Check-in homestay, Room Tour
0:12:51 – Hinodecho, Ootoya, Sakuragicho, Minatomirai 21
0:17:12 – Ngày 2, di chuyển đến núi Phú Sĩ
0:19:15 – LAWSON Fujikawaguchiko
0:20:20 – Công viên Oishi, hồ Kawaguchi, hồ Saiko
0:21:37 – Làng cổ Saiko Iyashi no Sato Nenba
0:24:58 – Mì Houtou, phố Honcho, Cafe The Park, hồ Yamanaka
0:28:34 – Trò chuyện cùng Hứa Bảo Ly
0:30:33 – Hoa anh đào ở Hinodecho, SOGO Yokohama, Omurice
0:35:25 – Intro tập 2
0:35:58 – Dậy sớm, di chuyển đến Kamakura
0:38:48 – Đi tàu Enoden
0:40:38 – Ga Kamakurakoko-mae, Slam Dunk check-in
0:42:16 – Dạo quanh bờ biển Shichirigahama
0:43:40 – Ăn sáng ở Cafe Yoridokoro
0:46:52 – Tham quan tượng Đại Phật Kamakura Daibutsu
0:50:04 – Rừng trúc ở chùa Hokoku-ji
0:52:33 – Ăn trưa ở Wasai Yakura, phố Komachi Doori
0:53:55 – Đền thờ Tsurugaoka Hachimangu
0:56:17 – Ăn kem Matcha ở Momijicha-ya
0:57:10 – Cảm nhận về một ngày ở Kamakura
0:58:31 – Intro tập 3
0:59:04 – Buổi sáng ở Yokohama
1:01:45 – Dịch vụ chuyển phát vali ở cửa hàng tiện lợi
1:04:50 – Make up “sương sương” cùng Hứa Bảo Ly
1:06:53 – Sân vận động Yokohama, công viên Yokohama
1:09:10 – Phố Trung Hoa (Yokohama Chukagai)
1:11:40 – Minatomirai, tiệm cafe sách yêu thích của Kira
1:16:30 – Đi bộ quanh khu phố Minatomirai
1:19:00 – Cáp treo Yokohama Air Cabin & Lời kết
1:21:05 – Ngoại truyện: về thăm trường cũ
💻 THAM KHẢO
Homestay Yokohama: https://www.facebook.com/profile.php?id=100067448215022
Tour đi núi Phú Sĩ (xe riêng): https://www.facebook.com/thutoc.kehai
Mua eSim đi Nhật: https://gohub.vn/esim/product/esim-nhat-ban-kddi-khong-gioi-han-goi-theo-ngay
Bộ phát bluetooth cho tai nghe Twelve South AirFly Pro Deluxe: https://s.shopee.vn/xMZHisej
🎧 BGM
*Ep.1*
Innocent Heart – Ziggy
Cassette Player – Rebecca Mardal
Feels like Home – Itamar Haluts
Coming Home – Gamma Skies
On the Good Side – Ofelia Moore
Not That Serious – Nocturnal Spirits
Neon Nostalgia – Rebecca Mardal
Safe Place – Rebecca Mardal
Highway – Yarin Primak
Glad You Came – Louis Land
Taiyaki – idokay
Life of Finn – Alice Spence
Just Friends – Alice Spence
Spring – Rob Matheson
Love at Second Sight – Alice Spence
Sleepy + Hungry – baegel
*Ep.2*
Innocent Heart – Ziggy
Lullaby – Kashido
Like a Song – Anthony Lazaro
Life Balance – Roie Shpigler
Nylon String Theory – Candelion
Life of Finn – Alice Spence
The Good Days – Kashido
Taiyaki – idokay
Ballerina – Yehezkel Raz
Neon Nostalgia – Rebecca Mardal
Rainshower – Johannes Bornlof
Spring – Rob Matheson
*Ep.3*
Little Things – ANBR
Like a Song – Anthony Lazaro
Makes Me Wonder – Ofelia Moore
Sunshine After Rain – Adelyn Paik
Greeted in Osaka – Sight of Wonders
Lunar New Year – Annie Zhou
Lovely Ghost – Binkley
Meant to Love – William Benckert
Glad You Came – Louis Island
Life of Finn – Alice Spence
Like I Care for You – Ofelia Moore
Hopeful – Paper Planes
Music Sources
Artlist.io: https://artlist.io/Kira-2427312 (gets 2 extra months for free)
Epidemic Sound: https://www.epidemicsound.com/referral/ccsn1c
🎥 CAMERA
Camera 1: FUJIFILM X-S20
Lens 1: Fujifilm XF 16-55mm f/2.8 R LM WR II
Lens 2: Fujifilm XF 23mm f/1.4 R
Camera 2: DJI Osmo Pocket 3
Camera 3: iPhone 16 Plus
Microphone: Rode VideoMic Pro Plus/ Rode Wireless Go II
Edit Software: Adobe Premiere Pro/ CapCut
22 Comments
uầy, anh edit video đỉnh vãiii
Video dài ngang một chiếc vlog study with me luôn. Tối nay mọi người nghỉ ngơi xem vlog nha rồi đầu tuần lại tiếp tục Study with me sau!
Chúc mọi người xem vui vẻ!
Độ dài vlog đủ wow r anh ơi -))
lâu ko thấy anh ra video thì ra lý do là đâyy
Amazing anh ui
Uiii nhìn độ dài video coi đã mắt quá anh Kira ơiii
Hơn 1 tiếng lun à
Tuyệt vời 😍
Ủa up lại ạ 🙄
1st time found a video from your channel where you study and it motivated me to study more. Happy to say that you earned a new subscriber 🌹😄
Lần đầu xem vlog dài hơn 1 tiếng anh ạ. 😁
mãi tin tưởng style quay, chụp, dựng của anh Kira. đây còn là ở Nhật nên vlog này trong xanh healing vô cùng huhu <3 mà, keyword brand image của anh Kira chắc phải là "Nhật Bản" :)))
Mình đã có lần trải nghiệm cảm giác ăn trưa bên cạnh hồ Kawaguchi. Ăn trưa xong đi tản bộ quanh hồ, cảm giác yên bình không chê được. Quả này thêm nhạc của Ghibli nữa thì lụy luôn
comment cái nữa khen chị Ly xinh :3
bõ công đợi chờ ạ
❤❤❤ siu mê anh chị. anh kira lm vlog hay quá ạ
brother we need subtitle ………
i am from Bangladesh so can you tell me how to get scholarship in Japan?????????
VLOG cả tiếng zậy coi mới đãaaaa
Tym❤❤❤
🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉
đã qué thích mí chiếc video siu dài như lày hihihi lần nào cũng vào lướt xem anh đã up vlog study mới nào dài dài tiếng chưa
vlog chill quá mà cho e hỏi a hc đại học j v ạ